Tước vị Phụ quốc công thuộc hàng trung bình thấp, Nhạc Châu không hài lòng lắm nhưng sau khi nghe Nhạc Doanh kể về những gì gặp phải trong cung, nàng ấy tiu nghỉu nói: "Ờ, Phụ quốc công cũng tốt. Tỷ không biết đâu, hôm tỷ đột nhiên bị triệu vào cung, a mã về nhà đã cãi nhau một trận to với phu nhân đấy."
Nhạc Doanh: "Ồ."
Nhạc Châu: "Hai người gần nửa tháng không nói chuyện với nhau, sau đó phu nhân đưa một nha đầu xinh đẹp bên cạnh mình đến thư phòng ở tiền viện của a mã thì a mã mới nguôi giận."
Nhạc Doanh: Hừ, nam nhân.
Hai tỷ muội đang nói chuyện thì ở chính viện, phu thê Đồng Quốc Duy và Hách Xá Lý phu nhân cũng đang bàn bạc.
"Hồ đồ, đúng là hồ đồ!" Hách Xá Lý phu nhân vô cùng tức giận: "Sao người có thể đưa Tam nha đầu về nhà được!"
Đồng Quốc Duy biết mình gây chuyện rồi nhưng trước mặt phu nhân, thể diện nam nhân là quan trọng, sai cũng thành không sai, ngược lại còn nhân cơ hội trách Hách Xá Lý phu nhân không thương yêu thứ nữ.
"Nhạc Doanh tuy không phải con ruột của ngươi nhưng cũng gọi ngươi một tiếng ngạch nương, ngươi không thể quan tâm nó thêm một chút sao! Thái hậu ở Ninh Thọ cung tính tình thế nào, sao lại vô duyên vô cớ triệu Nhạc Doanh vào cung, người có đầu óc đều nghĩ ra được, ngươi đáng lẽ phải nhân cơ hội trì hoãn mới đúng, chính vì sự thờ ơ của ngươi mà Tam nha đầu suýt nữa chết bệnh trong cung!"
Lời buộc tội này khiến Hách Xá Lý phu nhân hơi chột dạ, cao giọng nói: "Hoàng thái hậu triệu kiến, ta có thể làm gì được chứ, mấy đứa Nhạc Doanh tuy không phải ta sinh ra nhưng ta tự hỏi mình không hề bạc đãi chúng."
Đồng Quốc Duy lạnh nhạt nói: "Nếu đổi lại là Nhạc Dung, ngươi thử nghĩ xem mình sẽ làm thế nào?"
Hách Xá Lý phu nhân dù sao cũng đuối lý, không nói gì nữa.
Hai phu thê cãi nhau thì cãi nhau nhưng bình tĩnh lại, chuyện vẫn phải giải quyết.
Đồng Quốc Duy cho người gọi Diệp Khắc Thư và Long Khoa Đa đến thương lượng cách giải quyết.
Diệp Khắc Thư nói: "A mã chi bằng trực tiếp xin tội với Hoàng thượng, sau đó lại đưa Tam muội về cung."
"Cái mặt già của a mã con mất hết rồi!"
Đồng Quốc Duy tức đến râu ria dựng đứng, ông cảm thấy đứa đại nhi tử này chắc chắn có thù với ông.
Long Khoa Đa khôn khéo hơn nhiều: "Tam muội chắc chắn vẫn phải về cung, chỉ là cần phải dò xét ý của Hoàng thượng trước rồi mới tính. A mã cứ từ từ, đợi con vào cung dò la tin tức rồi hãy nói."
Đồng Quốc Duy mỉm cười, rất hài lòng với Tam nhi tử.
Long Khoa Đa cũng rất hài lòng.
Huynh đệ trong nhà quá đông, tuy y là con đích xuất do Hách Xá Lý phu nhân sinh ra nhưng trên còn có hai ca ca, sinh sau một bước, nhiều chuyện tốt không đến lượt mình, chỉ có cố gắng thể hiện mới được a mã chú ý.
Y là thị vệ nhất đẳng, hàng ngày làm nhiệm vụ ở đội thị vệ trong hoàng cung. Khang Hi quý mến người biểu đệ này vì sự nhanh nhẹn trong công việc, thường triệu y theo hầu. Long Khoa Đa chỉ cần hỏi dò tiểu thái giám ở Càn Thanh cung một chút là trong lòng đã rõ, về liền nói với Đồng Quốc Duy: "Hoàng thượng đã cho người nói trong hậu cung rằng lý do Tam muội vào cung là để thăm hỏi, bầu bạn với Hoàng thái hậu. Bây giờ Hoàng thái hậu đã khỏe mạnh, Tam muội tự nhiên sẽ xuất cung."
Đồng gia và Hoàng thái hậu ở Ninh Thọ cung có thể nói là chẳng có chút liên hệ nào, Nhạc Doanh ở trong cung thậm chí còn chưa từng gặp mặt Hoàng thái hậu, người tinh tường đều không tin lý do này.
Nhưng lời này là do Hoàng thượng nói ra, người trong cung không tin cũng phải tin.
Thông tin mà Hoàng thượng đưa ra vẫn là bảo vệ Đồng gia, Đồng Quốc Duy bây giờ hoàn toàn không còn hoang mang nữa.
Ông bình tĩnh ra lệnh cho Long Khoa Đa: "Từ hôm nay trở đi ta bị cảm mạo, ốm thì phải ở nhà tĩnh dưỡng, con đến nha môn xin nghỉ phép giúp ta, trong cung cũng báo một tiếng, gần đây không thể vào cung hầu giá được."