Nhạc Doanh được Hoàng thượng tâng bốc: ... Có sao, sao nàng không biết nhỉ?
Gần một tháng không gặp, Đồng Quốc Duy nhìn kỹ nữ nhi, không nhịn được nói: "Gầy rồi, lại gầy đi rồi!"
Lời này nói ra khiến Huyền Diệp có chút không tự nhiên. Vị cữu cữu kiêm nhạc phụ trước mắt này đã giao hai người nữ nhi cho hắn, một người là Nhạc Dung chưa đến ba mươi tuổi đã mất, người kia là Nhạc Doanh vừa vào cung đã bệnh nặng một trận, may mà không sao, nếu không người thực sự không biết ăn nói thế nào với Đồng Quốc Duy.
Hơn nữa chuyện của Nhạc Doanh, hắn biết rõ là do Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị ở Hàm Phúc cung giở trò nhưng vì nể mặt Hoàng thái hậu nên không thể trừng phạt, để Nhạc Doanh chịu thiệt vô ích.
Lại nghĩ đến mẫu hậu Hiếu Khang Chương hoàng hậu, sau khi Thế Tổ hoàng đế qua đời, phải sống lay lắt giữa một đám nữ nhân Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị, u uất mà mất sớm. Nay Nhạc Doanh lại phải chịu thiệt từ tay nữ nhân Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị, Huyền Diệp hiếm khi có một tia cảm xúc buồn bã.
Mặc dù dưới sự thao túng có ý thức của hắn, ảnh hưởng của Bác Nhĩ Tế Cát Đặc thị đối với hậu cung Đại Thanh gần như đã biến mất hoàn toàn, nhưng sự tồn tại của Hoàng thái hậu ở Ninh Thọ cung khiến hắn vì chữ hiếu mà không thể làm gì. Quốc triều lấy hiếu trị thiên hạ, hắn là Hoàng đế càng phải làm tấm gương "hiếu" để dẫn dắt thần dân thiên hạ.
Đồng Quốc Duy nói lời này chỉ là đơn thuần cảm thán, không có ý gì khác. Sau khi nói ra mới chợt nhận ra không đúng, đây chẳng phải là ám chỉ Nhạc Doanh ở trong cung sống không tốt sao?
Mặc dù đây vốn là sự thật.
Đồng Quốc Duy ha ha cười một tiếng, chữa lại: "Có lẽ là đột ngột đổi chỗ ở, phong thủy không hợp, quen là tốt thôi, ha ha."
Nhạc Doanh biết Huyền Diệp đã chuyển sự áy náy đối với mẫu hậu sang hai người cữu cữu, đối với hai huynh đệ Đồng Quốc Duy, Đồng Quốc Cương cực kỳ tôn kính và khoan dung. Nay Đồng Quốc Cương đã mất, chỉ còn lại Đồng Quốc Duy. Cũng chính là vào cuối thời Khang Hi, Đồng Quốc Duy hồ đồ nhúng vào vũng nước đục đoạt đích này mới khiến Huyền Diệp chán ghét phẫn hận. Nhưng dù vậy, vẫn không liên lụy đến gia tộc Đồng Giai thị, hậu duệ của hai người Đồng Quốc Duy, Đồng Quốc Cương vẫn giữ vững vị thế trên triều đình.
Bây giờ Huyền Diệp rõ ràng là đang tạo không khí "người nhà" tụ họp nhỏ, Nhạc Doanh liền kéo tay áo Đồng Quốc Duy líu lo không ngừng, nói nàng nhớ a mã và người nhà biết bao nhiêu, nhớ đến mất ngủ, ăn không ngon.
Đồng Quốc Duy cười nói: "Như vậy không tốt đâu, nữ nhi chắc chắn phải gả chồng, không thể ở nhà cả đời được."
Tình cảm cha con này làm Huyền Diệp cảm động. Trong ký ức, hắn và Hoàng a mã của hắn chưa bao giờ thân mật như vậy, tất cả tình cảm của Hoàng a mã đều dành cho Hiếu Hiến Hoàng hậu và con của bà ấy.
Huyền Diệp đột nhiên mỉm cười. Tuy hắn không được hưởng thụ khoảng thời gian ấm áp cha con ở bên nhau nhưng không cản trở hắn làm một người cha hiền. Hắn có nhiều nhi tử như vậy, đứa nào cũng là đứa trẻ ngoan, hắn yêu thương mỗi đứa con của mình.
Nghĩ đến đây Huyền Diệp đột nhiên muốn đến Thượng thư Phòng xem các A ca đang đọc sách, thế là tùy hứng dạo bước ra khỏi phòng.
Nhạc Doanh, Đồng Quốc Duy: ... Hoàng thượng đi đâu vậy?
Trong phòng không còn người khác, hai cha con nói chuyện cũng tiện hơn một chút. Nhạc Doanh cố sức ngửi ngửi: "A mã người lại uống rượu ạ?"
Đồng Quốc Duy xử sự cẩn trọng, chỉ mê rượu chè, sau khi uống say thường làm ra một số chuyện quá khích. Lần trước trong tiệc nhỏ ở Càn Thanh cung đã từng giả điên hỏi Huyền Diệp tại sao không phong tứ cho Nhạc Doanh.
Đồng Quốc Duy nói: "Chỉ uống vài chén thôi. Đúng rồi, Hoàng thái hậu đột nhiên triệu con vào cung là chuyện gì, sao sau đó lại nghe Hoàng thượng nói con bị bệnh một trận?"