Giờ chỉ còn chờ kết quả cuộc đấu trí giữa Đồng Quốc Duy và Khang Hi.
Lúc đó Đồng Quốc Duy hơi men bốc lên, đầu óc nóng ran nên hành động bốc đồng. Nếu Nhạc Doanh khuyên can một chút, có lẽ đã ngăn được ông.
Nhưng Nhạc Doanh lại cố tình không muốn khuyên, thậm chí nàng còn nhìn Đồng Quốc Duy với vẻ mặt ngưỡng mộ, ánh mắt long lanh như thể "A mã thật tốt với con, a mã trút giận thay con, a mã giỏi quá đi".
Như vậy, Đồng Quốc Duy đâm lao phải theo lao.
Thực ra vừa ra khỏi cổng lớn Càn Thanh cung, bị gió lạnh thổi qua, ông đã tỉnh táo lại, lý trí quay về, bắt đầu hối hận.
Bước chân rõ ràng chậm lại, tay kéo nữ nhi cũng lỏng ra.
Nhưng không ai cho ông bậc thang để đi xuống cả. Nhìn nữ nhi đang tràn đầy tin tưởng vào mình, Đồng Quốc Duy thực sự không nỡ nói ra câu "Nữ nhi à, chúng ta không về nữa đâu".
Ông không muốn trở thành kẻ hèn nhát trong mắt nữ nhi.
Nhạc Doanh cứ thế bị đưa ra khỏi cung.
Nàng trở về viện của mình, mấy người Hoàng Lê, Hồng Chi kinh ngạc đến mức suýt rơi cả tròng mắt.
Nhạc Doanh vỗ tay, cười nói: "Sao thế, ngây người ra cả rồi à!"
Hoàng Lê "oa" một tiếng khóc nấc lên: "Cô nương, nô tỳ cứ tưởng không bao giờ gặp lại người nữa!"
Tiếp đó Hồng Chi và các nha đầu khác cũng khóc theo.
Trong viện vang lên tiếng khóc, người không biết còn tưởng đang có đám tang.
Nhạc Doanh vạch đen đầy đầu: "Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, ta vẫn ổn mà, ta về rồi các ngươi phải cười mới đúng chứ."
Hoàng Lê nín khóc mỉm cười, hỏi: "Cô nương, Tử Đàn tỷ tỷ và Chu ma ma đâu ạ?"
Nhạc Doanh: "Họ vẫn ở trong cung."
Khi nào họ về, tại sao người lại ra khỏi cung, có vào lại nữa không?
Hoàng Lê có một bụng câu hỏi muốn hỏi nhưng nhìn sắc mặt cô nương nhà mình, đành lặng lẽ nuốt xuống, sau đó hầu hạ Nhạc Doanh đi tắm.
Lúc Nhạc Doanh đang tắm rửa trong phòng tắm, mơ hồ nghe thấy tiếng ồn ào quen thuộc bên ngoài.
Tiếp đó là tiếng Nhạc Châu gõ cửa cồm cộp ngoài cửa: "Tỷ tỷ, muội vào nhé!"
Nhạc Doanh vội ra hiệu cho Hoàng Lê ngăn nàng ấy lại, đợi mình mặc xong quần áo mới đi ra.
Nhạc Châu ngồi khoanh chân trên giường sưởi ăn hạt dẻ nướng, Mã cô cô thì ngồi một bên.
Hai người thấy Nhạc Doanh ra, liền đứng dậy. Nhạc Doanh vội nói: "Ngồi đi chứ."
Mã cô cô mỉm cười: "Hôm nay gặp được Tam cô nương thật vui quá, mấy ngày nay Tam cô nương vẫn khỏe chứ?"
Nhạc Doanh: "Cũng tạm ạ."
Không đợi Mã cô cô nói, Nhạc Châu đã giành nói líu lo.
"Tỷ tỷ, bây giờ phu nhân bảo Mã cô cô chuyển sang dạy lễ nghi cho muội rồi, mỗi ngày học hai canh giờ mệt chết đi được!"
Mã cô cô không thể không nhắc nhở: "Ngũ cô nương, bây giờ là tháng chạp, sắp đến Tết rồi, nói chữ "chết" là phạm húy."
Nhạc Châu lẩm bẩm: "Nhưng chính cô cô cũng nói chữ "chết" mà."
Mã cô cô: "..."
Bà là người nghiêm chỉnh, không giỏi cãi cùn như Nhạc Châu. Thăm hỏi Nhạc Doanh xong, ngồi uống nửa chén trà rồi cáo từ, dành thời gian cho hai tỷ muội Nhạc Doanh nói chuyện.
Nhạc Doanh vừa đi, trong nhà không còn tỷ muội nào khác. Di nương của Nhạc Châu thì một lòng một dạ lo cho nhi tử, ít khi để ý đến tâm trạng nữ nhi. Nhạc Châu đã dồn nén cả bụng lời muốn nói.
"Mấy ngày nay phu nhân dẫn muội đi các phủ khác để xem mắt. Muội nhờ Tứ ca đi nghe ngóng, nói là nhắm trúng một thị vệ nhất đẳng trẻ tuổi nhà Qua Nhĩ Giai thị. Hoặc là một vị Phụ quốc công trong Tông thất nhưng nếu chọn vị này thì phải xin Hoàng thượng ban hôn."
Nữ nhân Bát Kỳ đến tuổi phải vào cung tham gia tuyển chọn, những người bị loại mới được phụ mẫu tự quyết định hôn phối. Đồng Giai thị đã có nữ nhân làm phi trong cung, gả vào Tông thất cũng có mấy người, vì vậy Khang Hi đã ban ân chiếu, đặc cách cho phép nữ nhân Đồng Giai thị được phụ mẫu tự quyết định hôn phối.