Nhưng cuộc đời vốn chẳng phải lúc nào cũng theo lẽ thường. Khi Sở Ninh vừa ăn được một nửa bữa tối, Ngũ gia – người đáng lẽ nên tự nhiên ở lại chỗ Lưu thị, lại bất ngờ xuất hiện. Mùa đông phương Bắc lạnh lẽo, Dận Kỳ vén rèm, mang theo cả cơn gió lạnh ùa vào phòng."Sao đã ăn rồi, không chờ ta gì cả."
"Gia không phải đi bên chỗ Đại a ca sao? Không cùng Hoằng Thăng dùng bữa luôn à?" Đã đến rồi thì cũng chẳng lý nào đuổi người đi, dù sao đồ ăn cũng đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần thêm một bộ bát đũa mà thôi."Tiểu Mễ, đi bảo nhà bếp làm thêm vài món nữa."
"Không cần đâu, nhiều món thế này còn làm gì nữa." Dận Kỳ thay áo choàng, thoải mái ngồi xuống, vẫy tay ra hiệu Tiểu Mễ khỏi cần đi."Bên Hoằng Thăng không có gì đâu, mấy hôm nay trời lạnh, ma ma sợ trẻ con bị rét nên quấn kín quá, thành ra nóng trong mà thôi."
Dận Kỳ không thích nhắc đến Hoằng Thăng trước mặt Sở Ninh. Trước đây, khi chưa thành thân, hắn còn lo nàng sẽ phiền lòng chuyện này, nhưng giờ thì hay rồi, nàng chẳng có chút ghen tuông nào, ngược lại khiến hắn cảm thấy không thoải mái."Thôi, đừng nói đến trẻ con nữa. Sao bữa tối này chuẩn bị thịnh soạn vậy, cũng chẳng thấy ai ra gọi gia."
"Không có đâu, bếp mỗi ngày đều chuẩn bị kỹ càng, đâu cần ta phải dặn dò." Thực ra bữa tối hôm nay đúng là thịnh soạn hơn mọi ngày, đặc biệt là vừa có một lô cừu non được gửi đến, Tiểu Mễ bèn làm một bữa cừu thịnh soạn. Nhìn thì đúng là rất ngon mắt, nhưng nói là chuẩn bị riêng cho hắn thì Sở Ninh không nhận. Dù sao trong viện này, người không mong ngóng hắn về nhất chính là nàng. Nếu nàng nhận thứ hai, chắc chắn không ai dám nhận thứ nhất.
"Được thôi, hóa ra là ta tự mình đa tình." Dận Kỳ vốn không định đi qua chỗ Lưu thị, chỉ là mấy hôm nay Hoằng Thăng không khỏe, hắn mới qua xem thử mà thôi."Vậy nàng đoán xem, trưa nay ai mời ta ăn cơm?"
Dận Kỳ hiện tại làm việc ở Binh bộ, mỗi ngày đến nha môn điểm danh rồi đi. Thời gian còn lại không phải lang thang bên ngoài thì cũng là đến phủ đệ chưa xây xong ở ngoài cung để xem xét. Những ngày hắn ngoan ngoãn về nhà rất ít, bữa trưa càng hay ăn bên ngoài. Nàng quan tâm hắn ăn với ai làm gì chứ.
Lúc này hắn chịu để nàng đoán, thì người kia chắc chắn không phải kẻ tầm thường. Sở Ninh đặt đũa xuống, nghiêng đầu cẩn thận quan sát người đàn ông bên cạnh mình – đang ung dung thảnh thơi, làm ra vẻ bình thản uống canh, không thèm nhìn nàng."Nói đi, là a mã của ta hay đại ca của ta?"
"Không đúng, a mã của ta là người rất tuân thủ quy tắc, ở nha môn mỗi ngày, chưa đến giờ thì tuyệt đối không rời đi. Huống chi, nhà ta đều thuộc Chính Hoàng Kỳ, a mã ta có thể mang đồ qua vấn an gia thì có khả năng, nhưng mời gia ăn cơm thì e là không dám."
Người ta thường nói nhạc phụ là người hay soi xét con rể nhất, nhưng đến nhà nàng thì dù a mã có thêm mười lá gan cũng không dám. Nếu có gan mời Dận Kỳ ăn cơm và trò chuyện, thì mười phần có đến tám, chín là Hãn Ninh."Là đại ca ta đúng không? Gần Tết rồi, học viện chắc cũng đã nghỉ, có phải không?"
Người đàn ông đang cầm bát uống canh nghe xong một tràng phân tích của nàng, suýt chút nữa nghẹn một ngụm canh."Phúc tấn của ta thông minh vậy sao?"
"Ta thông minh à? Chính ta cũng thấy mình khá thông minh, ít nhất là thông minh hơn ai kia." Sở Ninh nhìn vẻ mặt ngơ ngác của hắn mà không nhịn được cười."Đời này, ngoài việc lang thang ở kinh thành, ta chẳng đi đâu cả. Những cô nương ta quen trong khuê phòng cũng không thể nào tìm gia ăn cơm được, nên chẳng phải chỉ còn a mã và đại ca ta sao."
Ý hắn là nàng vừa nói hắn không đủ thông minh đây mà. Dận Kỳ tự cười, rồi hít một hơi dài qua kẽ răng."Trước đây mã ma (bà nội – Thái hậu) cứ bảo phải tìm cho ta một vị Phúc tấn giỏi giang để quản lý ta, giờ thì hay rồi, xem ra nguyện vọng của bà cũng đã thành hiện thực."
"Ta không quản gia đâu, càng quản thì gia càng khó chịu, ta cũng già nhanh hơn." Sở Ninh nghe xong vội vã xua tay. Đã là người trưởng thành, ai lại đi quản ai, đúng là vô vị. Quan hệ hòa thuận, cuộc sống yên ấm là tốt nhất. Quan hệ không tốt, bất kể là ở A Ca Sở hay sau này ra khỏi cung, đều không thiếu chỗ ở, cứ tách ra sống là xong.