"Ma ma, sao bà lại ở đây?" Người đánh thức nàng là Kỳ ma ma. Sở Ninh vẫn còn lơ mơ, không phân biệt nổi mình đang ở trong cung hay ở Viên ngoại phủ.
"Phúc tấn, người tỉnh táo lại đi. Từ nay nô tỳ sẽ luôn ở bên hầu hạ Phúc tấn." Kỳ ma ma cười đến không ngậm được miệng. Trước đây, bà từng có một khoảng thời gian dài hầu hạ bên cạnh Dận Kỳ, mãi đến khi hắn chuyển từ Ninh Thọ Cung sang A Ca Sở thì bà mới không theo qua.
Sau đó, bà lại được đưa ra khỏi cung để dạy Sở Ninh cách hành xử theo lễ nghi. Nay Thái hậu phái bà đến A Ca Sở, trong lòng Kỳ ma ma vui mừng đến trăm phần. Bà nghĩ, nếu giờ được giao đến hầu hạ Ngũ Phúc tấn, sau này nhất định sẽ được theo nàng xuất cung. Bà đã sống trong cung đủ lâu, nếu nửa đời sau được ra ngoài sống, cũng coi như may mắn.
"Gì cơ? Còn phải học lễ nghi nữa à?" Sở Ninh nhận chén trà từ tay Kỳ ma ma, vừa nhấp một ngụm đã sững lại khi nghe bà nói, đến mức suýt nữa không nuốt nổi trà. Nàng cứ nghĩ học lễ nghi trước khi thành thân là xong, nào ngờ còn có "hậu mãi" thế này.
"Phúc tấn nói gì vậy, hôm nay người đến Ninh Thọ Cung, trên dưới trong cung đều khen người hết lời, làm gì còn cần học lễ nghi nữa." Ninh Thọ Cung vốn không phải nơi quá chú trọng quy củ, chỉ cần không phạm lỗi là được."Thái hậu biết Phúc tấn không mang theo ma ma nào vào cung, nên mới phái nô tỳ đến đây. Tất cả đều tùy Phúc tấn quyết định có nhận hay không."
"Được, được, chỉ cần không phải học lễ nghi thì thế nào cũng được." Sở Ninh vốn là người biết co biết giãn, lúc này liền mỉm cười ngọt ngào,"Ma ma nói vậy làm gì, bà đến là tốt nhất rồi. Bà đến đây làm ta yên tâm hẳn."
Kỳ ma ma nghe vậy không phản đối, kiên nhẫn giúp Sở Ninh mặc lại y phục, chải lại tóc rồi mới đỡ nàng ra ngoài."Phúc tấn, trong sân có Hoàn Nhan thị và Lưu thị đang đợi để hành lễ với người. Người xem có muốn gặp họ không?"
Thực ra theo quy trình, Sở Ninh cũng biết đây là bước tiếp theo. Hoàng gia A ca thành thân vốn không sớm, nhưng Dận Kỳ đã mười tám tuổi mới cưới nàng cũng coi là muộn. Dẫu vậy, không thành thân cũng không thể để các vị A ca chịu thiệt thòi. Thế nên, dù là vị gia nào, việc trong hậu viện có vài người cũng là chuyện thường tình.
Nhưng Dận Kỳ lại đặc biệt đến mức kỳ lạ, khi Phúc tấn chính thức còn chưa vào cửa đã có trưởng tử do thị thiếp sinh. Chuyện này thực sự hiếm thấy. Vậy nên, giờ đây đừng nói Kỳ ma ma, ngay cả Dận Kỳ cũng ngoan ngoãn ngồi ở bên ngoài, chỉ chờ Sở Ninh bước ra.
"Thế thì gặp đi." Giờ tỉnh táo lại, Sở Ninh cũng hiểu ra, Kỳ ma ma vừa mới đến A Ca Sở đã thay Dận Kỳ hứng sóng gió."Ma ma, lát nữa bà phải đứng về phía ta đấy, không được bênh ai khác."
"Phúc tấn nói gì vậy, từ nay nô tỳ chuyên hầu hạ Phúc tấn, mọi việc nhất định lấy người làm trọng." Kỳ ma ma đã nghĩ sẵn, chỉ cần lửa không bén đến Dận Kỳ, còn hai người bên ngoài, đặc biệt là Lưu thị, muốn ra sao thì ra.
Vừa đổi vai trò, Kỳ ma ma không còn nghiêm khắc như trước đây khi dạy lễ nghi nữa. Hai người vừa nói vừa cười bước từ gian trong ra.
Dận Kỳ sau bữa trưa vốn định tranh thủ thắt chặt tình cảm với vị Phúc tấn mới cưới, nhưng nào ngờ nàng chẳng thèm để ý đến hắn, ăn xong liền lên giường ngủ. Thế là hắn đành một mình ngồi trong thư phòng, chịu cảnh buồn chán.
Lần đầu tiên không bị người trong phòng bám lấy mà ngược lại còn bị phớt lờ, trong lòng Dận Kỳ cảm thấy có chút không cân bằng. Lúc này, nhìn nàng từ gian trong bước ra, thần thái tươi tỉnh, tinh thần phấn chấn, cảm giác bất bình trong lòng hắn lại càng tăng. Nhưng dù sao, lỗi cũng là ở hắn. Vì vậy, khi Sở Ninh bước ra, nàng nhìn thấy một Dận Kỳ cười xòa đến mức giống hệt một chú chó Husky.