Chương 34

[Thanh Xuyên] Phong Nguyệt Bất Như Ý

Không Sào Độc Cư Khách 04-11-2025 19:52:09

Dực Khôn Cung từ trước đến nay đều là nơi ở của những phi tần được sủng ái. Nghi phi nương nương không chỉ dung mạo đoan trang, gia thế hiển hách, mà còn được Hoàng thượng sủng ái và có con, nên nhiều năm nay mới vững vàng chiếm giữ Dực Khôn Cung. Khi Sở Ninh cùng Dận Kỳ bước vào Dực Khôn Cung, nàng lập tức cảm nhận được sự khác biệt. A Ca Sở vốn không lớn, nơi phân cho các hoàng tử lại càng nhỏ hẹp hơn. Trong A Ca Sở, phần lớn là các hoàng tử chưa thành gia thất, mà khi rời cung cũng không thể mang theo nhiều nô tài. Vì thế, nô tài trong đấy thường có phần nhí nhảnh, bạo dạn hơn. Nhưng khi đến Ninh Thọ Cung, lại là một câu chuyện khác. A Ca Sở tràn đầy sức sống bao nhiêu thì Ninh Thọ Cung lại u ám bấy nhiêu. Dù hôm nay là ngày vui, Thái hậu cũng rất vui vẻ, nhưng người trong Ninh Thọ Cung vẫn giữ vẻ mặt dè dặt, sự vui mừng không thể xua tan đi không khí u sầu trong cung. Loại không khí này đã thấm sâu vào từng ngõ ngách, đến mức khi Dận Kỳ còn nhỏ bị đưa vào cung này cũng không thay đổi được, giờ chàng đã thành thân, vẫn không thể thay đổi được. Khi đến Dực Khôn Cung, Sở Ninh mới thực sự cảm thấy đây mới là dáng vẻ của Tử Cấm Thành. Vừa bước vào, nàng liền cảm nhận được bầu không khí quy củ nhưng không thiếu phần sôi động. Nô tài qua lại trong sân, hành xử đâu ra đấy, không ai gây ồn ào, nhưng khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ. Nhìn vào, liền biết ngay chủ vị nương nương đang đắc ý, khiến cả cung đều được nhờ. Tuy nhiên, người đắc ý nhất lúc này lại không hẳn vui vẻ. Khi Dận Kỳ dẫn Sở Ninh vào đại điện, nhìn thấy thân mẫu ngồi trên thượng vị, trong lòng không khỏi đánh thót một cái, bàn tay đang nắm tay Sở Ninh cũng vô thức siết chặt hơn. Dẫu vậy, dù không vui, đến lúc Sở Ninh phải hành lễ dâng trà, Nghi phi vẫn không làm khó nàng. Tục ngữ nói, mẹ từ con hiếu. Ai cũng bảo con trai phải hiếu thảo, nhưng điều đó còn tùy vào việc người mẹ có từ ái hay không. Đây là lần đầu Nghi phi gặp con dâu, chỉ cần Sở Ninh không phạm sai lầm lớn, bà – với tư cách là mẹ chồng – tất nhiên phải vui vẻ. Sau khi hành lễ và dâng trà, Nghi phi tặng lễ ra mắt cho con dâu, nhưng thật ra cũng không có gì nhiều để nói. Nhất là Nghi phi không giống Thái hậu, bà tuổi còn trẻ, Dận Kỳ lại không lớn lên bên cạnh bà, nên cũng chẳng có nhiều lời để căn dặn. Tuy nhiên, hai đứa nhỏ vừa ở Ninh Thọ Cung lâu như thế, đến Dực Khôn Cung chưa kịp ngồi nóng chỗ mà đã đi thì cũng không hay. Vì vậy, dù không có gì để nói, vẫn phải miễn cưỡng trò chuyện. Đến cuối cùng, Dận Kỳ đã bắt đầu ngồi không yên, còn Nghi phi thì hỏi đến cả chuyện khi nào anh trai Sở Ninh định cưới vợ. Lúc đó, một ma ma trong cung ra hiệu thời gian đã muộn, hai người mới được rời khỏi Dực Khôn Cung. Rời Dực Khôn Cung, Sở Ninh chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời. Tâm trạng tốt tích lũy từ đêm vui vẻ hôm trước cũng gần như cạn kiệt. Vừa rồi ở chỗ Nghi phi, nàng không nhận được câu nào thật lòng. Nghe qua thì như được khen ngợi đến mức "trên trời có, dưới đất không," nhưng nghĩ kỹ thì không hề có một lời nói rõ ràng nào cả. Nhưng dù như vậy, chuyện hôm nay vẫn chưa xong. Khi trở về A Ca Sở, hai người ăn một bữa cơm mà không ai nói với ai lời nào. Sở Ninh chẳng hỏi gì, cũng chẳng để ý xem Dận Kỳ có muốn nghỉ trưa cùng mình không, liền cởi áo ngoài, leo lên giường nằm. Đến khi tỉnh dậy, nàng lại mơ hồ không rõ mình đang ở đâu.