Thời hiện đại có kỳ nghỉ cưới, nhưng thời này thì không. Theo tục lệ, sau khi thành hôn, Dận Kỳ chỉ ở lại A Ca Sở ba ngày rồi sáng sớm ngày thứ tư đã ngoan ngoãn vào triều. Sau khi tiễn người trụ cột của gia đình đi làm, Sở Ninh, người đã đến Dực Khôn Cung thỉnh an, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí còn chẳng buồn gặp Lưu thị và Hoàn Nhan thị, hai người đã chờ sẵn ở cửa để thỉnh an. Nàng cứ thế nửa nằm nửa ngồi trên trường kỷ, ánh mắt mơ màng.
"Sương Nhi à, chán quá đi mất, không thì chúng ta nghĩ xem còn có trò gì để chơi không." Hai ngày đầu sau khi thành thân tuy mệt, nhưng ít ra vẫn có việc làm. Hai ngày sau, những người cần gặp cũng đã gặp, những cái đầu cần dập cũng đã dập, bỗng chốc không còn gì để làm, cả ngày thú vị nhất chỉ còn lại trò chơi nhỏ sau khi hai người tắt đèn buổi tối.
Nhưng trò chơi dù có hay đến mấy cũng không thể chơi mãi được. Tối qua, Dận Kỳ muốn tiếp tục, nhưng nàng đã nghiêm nghị từ chối. Không phải là không muốn cùng hắn phát triển thêm những điều mới mẻ, mà là nàng thật sự không thể chịu nổi nữa. Dẫu có thèm mấy thì cũng không thể ăn thịt mỗi ngày, ăn mãi chân cũng mềm nhũn ra thôi.
"Phúc tấn, người mau dậy đi, vừa rồi có một ma ma tới nói hôm nay Tứ Phúc tấn vào cung, lát nữa sẽ qua tìm người trò chuyện." Các nha hoàn đã quen với dáng vẻ lười nhác này của Sở Ninh ở nhà, chẳng chiều theo thói xấu của nàng, liền kéo nàng dậy từ trên trường kỷ.
"Gì cơ? Tứ Phúc tấn à, vậy mau chải đầu chuẩn bị thôi." Nếu nói trước khi thành thân điều khiến Sở Ninh không hài lòng nhất, thì chính là đám huynh đệ không biết lo nghĩ của Dận Kỳ. Ngày nàng thành thân, các chị dâu đều đến đủ, trông thì có vẻ hòa thuận thân thiết.
Nhưng Sở Ninh hiểu rõ rằng, trong những năm tháng sau này, phu quân của những người này chắc chắn sẽ tranh đấu đến sống chết không ngừng. Dù ai thắng ai thua thì giờ người sắp đến là đại thắng gia trong tương lai - hoàng hậu của Ung Chính hoàng đế. Vì công hay vì tư, Sở Ninh đều không dám chậm trễ.
Đã có người báo trước, Ô Lạt Na Lạp thị cũng không để Sở Ninh phải chờ lâu. Bên này nàng vừa chải đầu xong thì bên kia người đã đến A Ca Sở. Ô Lạt Na Lạp thị bằng tuổi Sở Ninh, gả cho Tứ gia khi còn rất trẻ. Giữa năm nay nàng đã sinh Đại a ca Hoằng Huy cho Tứ gia. Hiện giờ, nàng vừa mãn tháng cữ chưa lâu, gương mặt vẫn còn phúng phính.
"Đã định tới thăm muội từ lâu, nhưng vì muội vừa mới thành thân, tẩu không dám đến quấy rầy. Nhân tiện hôm nay vào cung thỉnh an ngạch nương, mới tranh thủ ghé qua đây ngồi một lát." Tuy nói là cùng tuổi, nhưng vì đã lập gia đình được vài năm, phong thái nói chuyện của nàng trưởng thành hơn nhiều. Khi đứng cạnh Sở Ninh, lại càng làm Sở Ninh trông giống một tiểu nha đầu.
"Sao tẩu lại nói thế. Vừa rồi muội còn than thở với các nha hoàn là một mình ở đây buồn chán, ai ngờ tẩu đến ngay lập tức. Chắc chắn là tẩu đã nghe thấy muội nhắc đến, nên mới tới đây trò chuyện với muội, đúng không?"
Sở Ninh trước đây đọc không ít tiểu thuyết, xem không ít phim truyền hình, nhân vật Ô Lạt Na Lạp thị này được miêu tả rất nhiều, nhưng kết cục đẹp thì chẳng bao nhiêu. Tuy vậy, dù có đọc nhiều đến đâu thì đó cũng chỉ là những con chữ trên giấy. Hiện tại, nàng đang sống sờ sờ đứng trước mặt, mang nụ cười dịu dàng lắng nghe những lời nói nhảm của nàng mới là thật.
"Trước đây đã nghe nói đệ muội là người thú vị, hôm đại hỷ cũng không nói được mấy câu, giờ gặp thì quả nhiên đúng là như thế." Ô Lạt Na Lạp thị là người hiền lành, trong cung không có hoàng hậu, việc quy củ đều do các vị nương nương tự quản. Các Phúc tấn của các hoàng tử khác đôi lúc sẽ có sự lơ là, nhưng riêng Ô Lạt Na Lạp thị mỗi tháng đều vào cung đúng giờ, chưa từng gián đoạn.
"Thú vị gì chứ, chỉ là ở nhà không quen theo quy củ thôi. Chỉ cần tẩu không cười muội là được." Khi học quy củ, Kỳ ma ma từng nói với Sở Ninh rằng, nếu so về quy củ và đoan trang, dù có học thêm ba năm nữa cũng không bằng được những cô nương từ nhỏ đã được nuôi dạy nghiêm ngặt trong những gia đình danh giá. Vậy nên sau khi thành thân, chỉ cần giữ đúng các quy củ lớn, còn tiểu tiết thì thoải mái một chút lại khiến người ta cảm thấy thật hơn, dễ chịu hơn.
Sở Ninh hiểu rõ đạo lý này. Chẳng qua chỉ là giả vờ làm một chú thỏ nhỏ từ ổ sói, hay một bông hoa trắng vừa bước vào thùng nhuộm thôi mà. Dẫu thỏ nhỏ không có sức chiến đấu, nhưng được cái đủ đáng yêu, không gây uy hiếp gì. Với người mới bước chân vào như nàng, chiến thuật này là phù hợp nhất.