"Vậy được, Thành huynh." Hán tử áo xám gật đầu, nói tiếp: "Chúng ta bàn giao hàng hóa thôi."
Dứt lời, gã hán tử áo xám và Thành Lượng mỗi người tự lấy từ trong ngực ra một tấm lệnh bài đỏ máu rồi trao đổi cho nhau.
Hai tấm lệnh bài đỏ máu có kích thước bình thường, chỉ có hoa văn khắc bên trên là không giống nhau.
Sau khi trao đổi tín vật, Thành Lượng dẫn theo Đô Hổ cùng gã hán tử áo xám tiến tới kiểm tra xem hàng hóa có còn nguyên vẹn hay không.
Một lát sau, khi đã xác nhận không có sai sót, gã nói nhỏ vài câu với hán tử áo xám rồi quay người gọi Vũ Văn Phong: "Vũ Văn, chia ra bảy con ngựa cho Lộ giám sát."
Đứng cạnh Lục Nan, Vũ Văn Phong gật đầu, dẫn người dắt mấy con ngựa bên cạnh dịch trạm tới.
Hán tử áo xám ra hiệu bằng mắt cho thuộc hạ nhận ngựa, sau đó ôm quyền với Thành Lượng rồi dẫn đám người quay trở về.
Thành Lượng đưa mắt nhìn đoàn người của hán tử áo xám đi xa, sau đó cao giọng hô: "Mỗi người một chiếc xe ngựa, chuẩn bị lên đường trở về!"
Nhóm người Lục Nan mỗi người điều khiển một chiếc xe ngựa, bám theo Thành Lượng dẫn đầu, cả đoàn xe chậm rãi tiến bước dọc theo quan đạo.
Lục Nan và Đô Hổ điều khiển xe ngựa ở cuối đội ngũ. Phía trước, Vũ Văn Phong không biết lấy từ đâu ra một lá đại kỳ màu máu, giương cao lá cờ đón gió tung bay phần phật.
Trên vạt đại kỳ màu máu thêu hình một con mãnh hổ đen vô cùng nổi bật, phía trên hình hổ là hai chữ lớn màu đen: Hắc Hổ.
Thấy vậy, Lục Nan lộ vẻ kinh ngạc, không nhịn được nhìn lá đại kỳ màu máu kia thêm vài lần.
"Mỗi khi môn phái áp tải hàng hóa đều sẽ treo lá Hắc Hổ kỳ này." Đô Hổ đứng phía sau khẽ cười, nói tiếp: "Làm vậy cũng tốt, giảm bớt được không ít phiền phức không đáng có. Có những kẻ trông thấy dấu hiệu Hắc Hổ sẽ phải cân nhắc kỹ hậu quả trước khi muốn động thủ."
Nghe vậy, Lục Nan khẽ gật đầu, cách này quả thực có thể răn đe được một vài toán đạo chích.
Đoàn xe tiến bước dọc theo quan đạo. Vì sự cố gặp phải tà ma trước đó, Thành Lượng một mình cưỡi ngựa đi vòng quanh quan sát bốn phía, vô cùng cảnh giác.
Cả đội ngũ nhanh chóng tiến về phía trước không chút dừng lại, cuối cùng cũng kịp tới cầu Bắc Định trước khi trời sập tối.
Lúc này sắc trời đã tối sầm, xung quanh tĩnh lặng như tờ.
Thành Lượng phân phó mọi người dừng chân nghỉ ngơi tại đây. Vì phải áp tải xe ngựa nên tốc độ chậm hơn trước rất nhiều, có thể tới được cầu Bắc Định vào giờ này cũng coi như là nhanh.
Mọi người tập trung xe ngựa lại một chỗ cạnh chân cầu, rồi quay lại chỗ nghỉ đêm qua để đốt lửa nghỉ ngơi. Đêm nay tới lượt Lục Nan và Đô Hổ gác đêm.
Lục Nan một mình khoanh chân canh giữ gần xe ngựa, còn Đô Hổ thì tới chỗ mọi người nghỉ ngơi để gác.
Đêm dài đằng đẵng, thời gian dần trôi.
Một lúc sau, nơi chân trời hiện lên vệt trắng bạc, một đêm bình an vô sự.
Trời vừa hửng sáng, Thành Lượng đã đánh thức mọi người để tiếp tục lên đường. Hôm nay họ phải đuổi tới điểm dừng chân tiếp theo để nghỉ qua đêm.
Cứ như vậy, mỗi ngày họ đều đi hết một chặng đường để tới điểm đóng quân nghỉ ngơi, sáng sớm hôm sau lại tiếp tục hành trình, lặp đi lặp lại như thế.
Mọi chuyện đều diễn ra êm đềm.
Lộ trình và các điểm dừng chân đều đã được môn phái lên kế hoạch từ trước, mọi người chỉ cần tới nơi đúng hạn là được.
Nắng gắt trên đầu, vạn dặm không mây.
Trên quan đạo, một đoàn xe ngựa chậm rãi tiến tới, tiếng vó ngựa lộc cộc và tiếng bánh xe nghiến lên mặt đất vang lên rõ mồn một. Trên chiếc xe dẫn đầu, một lá đại kỳ màu máu thêu hình Hắc Hổ tung bay phần phật trên cột cờ.
Ở cuối đội ngũ, Lục Nan bình thản điều khiển xe ngựa chậm rãi tiến bước theo đoàn người.
Đây đã là ngày thứ tư. Theo lời Thành Lượng, khoảng trưa ngày kia họ sẽ về tới Ly Thành.
Đáng lẽ họ đã có thể về tới nơi sớm hơn, nhưng để tránh nguy hiểm, Thành Lượng chọn đi đường vòng hoàn toàn theo quan đạo, nên thời gian mới bị chậm mất hai ngày.
Ngôi miếu hoang nơi con quái dị Oán giai xuất hiện trước đó đã bị mọi người tránh xa.
Kể từ khi đi theo quan đạo, hành trình quả thực an toàn hơn hẳn. Dọc đường có gặp vài toán cướp và mã tặc, nhưng vừa thấy đại kỳ Hắc Hổ Môn là chúng đã vội vàng tránh từ xa.
"Hí!" Đột nhiên ở phía dẫn đầu, Thành Lượng kéo mạnh dây cương dừng lại, sắc mặt nghiêm trọng nhìn về phía trước. Đoàn xe cũng đồng loạt dừng bước.
Lục Nan đứng trên xe ngựa phóng tầm mắt nhìn lên phía trước, chỉ thấy cách đó không xa trên quan đạo có rất nhiều người ngựa đang chặn đường.
Ánh mắt hắn trầm xuống, trong lòng mơ hồ dâng lên chút bất an. Hắn nhảy xuống xe ngựa, đi lên phía đầu đoàn hỏi Thành Lượng:
"Thành huynh, phía trước có người chặn đường."
"Ừm." Thành Lượng dĩ nhiên cũng đã thấy, gã sắc mặt âm trầm, hơi do dự rồi nói: "Cứ qua đó xem tình hình thế nào đã."
Đám người kia chặn ngay giữa quan đạo, họ có muốn đi đường vòng cũng không được, chỉ có thể tiến lên.
"Tiếp tục đi, đề cao cảnh giác!" Thành Lượng trầm giọng phân phó mọi người.
Dưới sự dẫn dắt của gã, đoàn xe tiếp tục chậm rãi tiến lên, ai nấy đều lộ vẻ đề phòng.
Khi đoàn xe tiến lại gần, đám người kia dần hiện rõ trước mắt nhóm Lục Nan.
Dẫn đầu là một nam tử trung niên mặc hắc bào, ánh mắt âm hiểm, bên cạnh y còn có ba hán tử áo đen đứng sừng sững.
Phía sau bốn người là hơn ba mươi hán tử mặc đoản đả màu xám, tay lăm lăm trường đao, đứng dàn hàng ngang giữa quan đạo.
Những hán tử này dáng người khôi ngô, khí thế hung hãn, giữa đôi lông mày phảng phất sát khí, vừa nhìn đã biết là hạng người từng nếm mùi máu, tay đã nhuốm mạng người.
Khi nhìn rõ nam tử trung niên dẫn đầu kia, chân mày Thành Lượng giãn ra, sắc mặt hơi dịu lại. Gã nhảy xuống ngựa, từ xa đã chắp tay chào:
"Ta cứ ngỡ là ai, hóa ra là Trần Tam đương gia của Phong Vân Trại!"
Ở phía sau đoàn xe, Lục Nan lộ vẻ nghi hoặc, hỏi Đô Hổ: "Phong Vân Trại là thế lực nào vậy?"
Đi ròng rã mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên hắn thấy có kẻ dám chặn đường đoàn người của Hắc Hổ Môn.
"Phong Vân Trại là thế lực thảo khấu lớn nhất nằm giữa hai thành." Đô Hổ dừng lại một chút rồi giải thích thêm: "Thực ra gọi là thảo khấu cũng không hẳn đúng, Lục huynh đệ cứ nhớ kỹ, thực lực của Phong Vân Trại này không hề kém cạnh Hắc Hổ Môn chúng ta là được."
Lục Nan thầm hiểu ra. Trước đó Mạnh Thường từng kể với hắn rằng vùng này có một thế lực thảo khấu cực kỳ ngang ngược, chắc hẳn chính là Phong Vân Trại này.
"Thành tuần tra, đã lâu không gặp, lần này lại là ngươi dẫn người đi áp tải hàng sao?" Trần Tam đương gia cất giọng khàn khàn, ánh mắt đầy vẻ âm hiểm.
"Nhiệm vụ của môn phái, Thành mỗ không thể không đi." Thành Lượng xua tay cười khổ: "Trần Tam đương gia, lần này vẫn theo quy cũ cũ chứ?"
Trần Tam đương gia đảo mắt qua số hàng hóa đang được áp tải, không thèm để ý tới lời Thành Lượng mà hỏi ngược lại: "Không biết lần này Thành tuần tra áp tải món hàng gì vậy?"
"Đồ vật mà Mộ Dung gia đích thân chỉ định, Thành mỗ còn chưa có lá gan đó để xem trộm đâu." Thành Lượng cười đáp.
"Mộ Dung gia sao." Trần Tam đương gia híp mắt, hơi do dự một chút rồi ánh mắt trở nên âm trầm: "Thành tuần tra, năm nay lên giá rồi, phải tăng gấp đôi!"
Nghe vậy, sắc mặt Thành Lượng sa sầm xuống: "Chuyện này dường như không đúng quy củ cho lắm."
Hắc Hổ Môn và các thế lực lớn xung quanh vốn đã có giao tình, đôi bên cũng đã thương lượng thống nhất giá phí qua đường là một ngàn lượng!
Nhưng lần này lại đòi tăng gấp đôi. Thành Lượng là người bôn ba xuôi ngược, hạng người nào mà chưa từng thấy qua, gã liếc mắt là nhận ra ngay Trần Tam đương gia này đang muốn ăn chặn.
"Có quy củ hay không là do chúng ta quyết định." Trần Tam đương gia lạnh lùng đáp.
Thần sắc Thành Lượng trong nháy mắt trở nên âm trầm như sắp nổi giận, nhưng cuối cùng gã vẫn kìm lại được, cười lạnh một tiếng.
"Được, tiền này ta đưa. Có điều sau này nếu Hắc Hổ Môn có người tới cửa đòi một lời giải thích, Trần Tam đương gia cũng nên cẩn thận một chút." Đã đến nước này thì cũng chẳng cần nể mặt nhau nữa, Thành Lượng trầm giọng đe dọa.
"Chuyện đó không phiền Thành tuần tra phải lo lắng." Trần Tam đương gia nhướng mắt, hờ hững đáp.
Dứt lời, Thành Lượng hừ lạnh một tiếng, không thèm dây dưa thêm mà lấy từ trong ngực ra hai tấm ngân phiếu, vận kình lực ném mạnh đi như hai mũi tên.
Trần Tam đương gia cũng chẳng bận tâm đến thái độ của Thành Lượng, y đưa tay bắt gọn lấy hai tấm ngân phiếu, liếc nhìn qua một lượt rồi phất tay ra hiệu về phía sau.
"Cho bọn họ đi."
Đám hán tử cầm đao phía sau lập tức tản ra, dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn nhóm người Lục Nan đi qua.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, Lục Nan ngoái đầu nhìn đám người phía sau một lúc rồi mới thu hồi tầm mắt.
Hơi do dự một chút, hắn quay sang hỏi Đô Hổ: "Giữa ban ngày ban mặt mà chúng dám chặn đường cướp bóc, quan phủ không thèm quản sao? Vậy thì cần quan phủ để làm gì nữa!"
Đô Hổ nhìn Lục Nan, khẽ lắc đầu.
"Quan phủ sao? Lục huynh đệ, đệ nghĩ sai rồi."
Lục Nan nhíu mày: "Là sao?"
Đô Hổ liếc nhìn Thành Lượng phía trước một cái rồi thấp giọng nói: "Lục huynh đệ có lẽ không biết, đứng sau Phong Vân Trại này chính là bóng dáng của quan phủ. Việc chúng chặn đường thu phí lộ đều đã được quan phủ ngầm đồng ý cả rồi."
Y dừng lại một chút rồi nói tiếp.
"Nếu không đệ nghĩ xem, chúng thu phí lộ liễu như vậy mà quan phủ lại không biết sao? Tiền chúng thu được phần lớn đều phải âm thầm cống nạp cho các đại nhân vật trong quan phủ. Nếu không có chỗ dựa đó, chúng đã sớm bị Hắc Hổ Môn chúng ta liên minh với các nhà khác tiêu diệt từ lâu rồi."
Sắc mặt Lục Nan thay đổi, hắn không ngờ đứng sau Phong Vân Trại lại là quan phủ Đại Nghiệp chống lưng, hèn chi chúng dám lập trạm thu phí giữa ban ngày ban mặt như vậy.
"Hiện giờ triều đình rối ren, quan phủ các nơi đều bị các thế gia và tông môn thao túng. Quan phủ thu tiền của chúng, sau đó lại đem nộp cho tông môn thế gia đứng sau mình. Nếu Phong Vân Trại không có thế lực lớn ủng hộ, chúng dám chặn hàng hóa sao? Có mà chết cũng không biết vì sao mình chết." Đô Hổ cười lạnh.
Nghe vậy, Lục Nan không khỏi nhìn Đô Hổ thêm vài lần, không ngờ người này lại am hiểu nhiều chuyện đến thế.
Nghĩ đến đây, Lục Nan hơi do dự, chắp tay hỏi Đô Hổ: "Đô huynh, huynh có biết có những tông môn và thế gia nào không?"
Thấy Đô Hổ biết nhiều chuyện, Lục Nan muốn nhân cơ hội này tìm hiểu thêm về tình hình các tông môn thế gia.
"Chuyện này ta cũng chỉ biết đôi chút." Đô Hổ nghiêm nghị chậm rãi nói: "Thiên hạ Cửu Châu này tông môn thế gia nhiều vô số kể, nhưng đứng đầu thì chỉ có chín nhà."
Y dừng lại một chút rồi nói tiếp.
"Đó là ngũ tông và tứ gia. Trong đó, kẻ nắm quyền lớn nhất đứng sau Tịnh Châu chúng ta chính là Mộ Dung gia. Họ chính là trời ở Tịnh Châu này, lời nói ra là ý trời. Toàn bộ ba mươi sáu thành của Tịnh Châu đều nằm dưới sự kiểm soát của Mộ Dung gia."
"Còn về các tông môn và thế gia khác thì ta không rõ lắm. Những điều ta vừa nói cũng là do trước đây nghe lão môn chủ và các trưởng lão nhắc tới." Đô Hổ thấp giọng giải thích.
Lúc này trong lòng Lục Nan chấn động khôn cùng, không ngờ thế lực của Mộ Dung gia lại lớn đến vậy, khống chế cả một vùng Tịnh Châu rộng lớn.
"Đợi sau khi trở về, Lục huynh có thể tới Tàng Kinh Các của Trảm Tà Tư xem thử, trong đó chắc chắn có ghi chép về những chuyện này." Đô Hổ lại lên tiếng.
Lục Nan khẽ gật đầu, ghi nhớ chuyện này vào lòng. Lần này nhất định phải tìm đọc những ghi chép về phương diện này.