Nén lại sự nôn nóng trong lòng, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám.
Ngày mai hắn phải quay lại chỗ lão Mạc để cùng ông đi tham gia cuộc tỷ thí do tổng đường Hắc Hổ Môn tổ chức.
Lục Nan tham gia cuộc tỷ thí này, một là nhắm tới những môn nội công cao thâm và nguồn tài nguyên tốt hơn, hai là để mở mang tầm mắt về cảnh giới của những võ giả cấp cao.
"Chẳng biết liệu có cao thủ cảnh giới Nội phủ, hay thậm chí là Tông sư đến quan sát hay không." Lục Nan nhìn bầu trời, lẩm bẩm tự hỏi.
Sau đó, hắn quay người trở vào phòng, chuẩn bị tiếp tục tu luyện ba môn nội công kia.
Tuy đã cạn sạch Âm nguyên, chỉ có thể dựa vào bản thân chậm rãi tu luyện, nhưng hắn vẫn phải tranh thủ mọi thời gian để nâng cao thực lực.
Thời gian trôi qua, một đêm bình yên vô sự.
Ngày hôm sau.
Khi trời vừa tờ mờ sáng, Lục Nan đã rời khỏi phòng, đi về phía nơi ở của lão Mạc.
Căn nhà hắn mới mua cách nơi đó một quãng khá xa.
Trên đường đi, Lục Nan tiện tay ghé vào ăn sáng rồi tiếp tục lên đường, chẳng bao lâu sau đã tới trước cổng viện của lão Mạc.
Lúc này sắc trời hơi hửng sáng, nơi chân trời mơ hồ hiện lên một vệt trắng bạc.
Trước cổng viện chỉ có mình Lục Nan vừa đến.
"Cộc cộc cộc."
Lục Nan tiến lên gõ cửa.
Một lát sau, cánh cửa lớn từ bên trong mở ra, một gã hán tử to con thò đầu ra nhìn, đánh giá Lục Nan một lượt.
"Lục Nan, Lục sư đệ đấy à?"
"Chính là tại hạ." Lục Nan chắp tay, thản nhiên đáp.
"Vào đi." Gã hán tử vạm vỡ nghiêng người nhường lối, Lục Nan cất bước đi vào trong sân.
Trong sân đã đứng sẵn bốn người.
Lục Nan đưa mắt quét qua, phát hiện bốn người này hắn đều đã gặp và có chút ấn tượng, họ đều là những người đã giành chiến thắng trong cuộc tỷ thí tại võ quán trước đó.
Thấy Lục Nan đi vào, cả bốn người đều nhìn sang, sau đó thu hồi tầm mắt, ai nấy lại tiếp tục thấp giọng trò chuyện với những người quen biết.
Lục Nan đi sang một bên, giữ im lặng.
Một lát sau, lại có thêm vài người lục tục kéo đến, tính cả Lục Nan thì trong sân đã có tổng cộng chín người, tất cả đều đã tập trung đông đủ.
"Két." Đột nhiên, cánh cửa phòng ở giữa sân bị đẩy ra, hai bóng người một trước một sau bước ra ngoài.
Ánh mắt Lục Nan ngưng lại, người đi trước chính là lão Mạc, còn người đi sau là gã hán tử mặt đỏ mà hắn từng gặp, Bạch Hạo.
Thấy lão Mạc xuất hiện, mọi người đồng thanh hô lớn: "Bái kiến Mạc sư!"
"Ừm, mọi người đều đã đến đông đủ." Lão Mạc đảo mắt nhìn một vòng, thầm đếm lại quân số.
"Cuộc tỷ thí tại tổng đường lần này, các ngươi phải cố gắng thể hiện, dốc toàn lực mà đánh, đừng để mất mặt Quyền đường chúng ta." Lão Mạc nhìn chín người trước mặt, lạnh lùng lên tiếng.
Sau đó, ông ta chỉ tay về phía Bạch Hạo bên cạnh: "Đây là đại sư huynh của các ngươi, Bạch Hạo, từng lọt vào ba hạng đầu trong kỳ tỷ thí ở tổng đường lần trước. Các ngươi có gì không hiểu thì cứ hỏi hắn."
Dứt lời, Bạch Hạo mới thản nhiên tiến lên một bước, chắp tay với mọi người rồi dõng dạc nói: "Tại hạ là Bạch Hạo. Các vị sư đệ, về cuộc tỷ thí lần này, nếu ai muốn tìm hiểu điều gì thì cứ việc tìm ta."
Nghe vậy, mọi người xôn xao chắp tay đáp lễ, nhưng không có ai đứng ra đặt câu hỏi.
"Xuất phát!" Lão Mạc khẽ quát một tiếng, lập tức sải bước đi ra khỏi cổng viện.
Chín người bọn Lục Nan dưới sự dẫn dắt của Bạch Hạo, bám sát theo sau.
Đoàn người mười một thành viên rầm rộ tiến về phía nội thành Ly Thành.
Suốt dọc đường, Lục Nan luôn đi ở cuối đội ngũ. Hắn vốn không có giao tình với những người khác, nên cũng được thanh tịnh, chẳng ai tìm hắn bắt chuyện.
Lúc này, hắn nheo mắt nhìn Bạch Hạo đang trò chuyện rôm rả với những người phía trước, trong lòng thầm dâng lên sự cảnh giác.
Kể từ lần gặp gỡ trước đó, hắn vẫn luôn theo bản năng mà tránh né người này.
Chẳng biết tại sao, hắn luôn cảm thấy y có vấn đề, nhưng lại không thể chỉ ra nguyên nhân cụ thể là gì.
Vì vậy, hắn dứt khoát không tiếp xúc với y. ... ...
"Thực ra ban đầu Ly Thành không hề có ngoại thành, sau này vì một vài nguyên nhân nên mới chia ra làm nội thành và ngoại thành."
Bạch Hạo với vẻ ngoài hào sảng đã sớm hòa nhập với các đệ tử khác, lúc này y đang kể cho mọi người nghe vài chuyện thú vị về Ly Thành.
"Bạch sư huynh, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì vậy?" Một gã hán tử mày rậm mắt to đứng bên cạnh tò mò hỏi.
Những người xung quanh cũng đầy vẻ hiếu kỳ, phần lớn đều đổ dồn ánh mắt về phía Bạch Hạo.
"Tào sư đệ, đừng vội. Để vi huynh kể cho các đệ nghe." Bạch Hạo mỉm cười nhìn gã hán tử mày rậm, sau đó liếc mắt nhìn quanh mấy người rồi bắt đầu giải thích.
"Ly Thành trước kia vốn là một tòa thành lớn với dân số hơn mười vạn người. Nhưng sau đó nơi này gặp phải thảm họa quái dị tà ma công thành, cộng thêm cuộc phản loạn của Thiên Khải năm xưa, dẫn đến việc Ly Thành bị tà ma và quân phản loạn trực tiếp công phá."
"Sau đó, triều đình Đại Nghiệp đã đánh bại quân phản loạn Thiên Khải. Trước khi tháo chạy khỏi Ly Thành, quân phản loạn đã phóng hỏa đốt thành, thiêu rụi gần như toàn bộ Ly Thành."
"Về sau, nhờ triều đình cấp ngân sách cứu trợ, cộng thêm sự ủng hộ của mấy đại thế gia và tông môn xung quanh, Ly Thành mới được xây dựng lại trên đống đổ nát, nhưng ban đầu quy mô chỉ là một phần rất nhỏ."
"Và phần đó chính là nội thành hiện nay. Còn nơi chúng ta đang ở đều là phần được xây dựng mở rộng sau này."
Bạch Hạo kể chuyện với giọng điệu trầm bổng, hé lộ những bí mật năm xưa.
Ở cuối đội ngũ, Lục Nan cũng nghiêng tai lắng nghe. Nghe Bạch Hạo kể lại chuyện này, hắn không khỏi thầm kinh ngạc, hóa ra Ly Thành từng xảy ra những biến cố như vậy.
Nhờ có Bạch Hạo dẫn dắt, bầu không khí giữa mọi người dần trở nên sôi nổi hơn.
Trong chốc lát, họ tán dóc đủ mọi chuyện trên trời dưới đất, rất nhiều chuyện kỳ lạ cũng được đem ra bàn tán.
Ban đầu Lục Nan còn nghe khá say sưa, nhưng sau đó không biết ai là người khơi mào nhắc đến chuyện thanh lâu, kỹ viện, lúc này hắn mới mất sạch hứng thú.
Hắn lẳng lặng đi theo sau mọi người, dồn tâm trí vào ba luồng nội khí trong cơ thể.
Ba luồng nội khí này, mỗi khi hoàn thành một vòng tuần hoàn đều sẽ tăng trưởng thêm một chút.
Dù tốc độ tăng trưởng cực kỳ chậm chạp, nhưng đó là sự biến chuyển thực sự.
"Lục sư đệ, còn nhớ sư huynh không?"
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai hắn.
Lục Nan ngẩng đầu nhìn lại, thấy Bạch Hạo đã tách khỏi đám người phía trước, đi tới bên cạnh mình từ lúc nào.
"Đương nhiên là nhớ sư huynh rồi." Lục Nan thầm nảy sinh nghi hoặc, nhưng mặt vẫn bình thản chắp tay đáp lời.
"Ha ha ha, Lục sư đệ quả nhiên là rồng phượng trong loài người, mới nhập môn chưa bao lâu mà đã được Mạc sư dẫn đi tham gia tỷ thí ở tổng đường rồi."
Bạch Hạo cười cởi mở, ánh mắt đầy vẻ kỳ lạ nhìn Lục Nan.
"Sư huynh quá khen rồi." Ánh mắt Lục Nan trầm xuống, lạnh nhạt đáp.
"Ha ha, sư đệ, cuộc tỷ thí ở tổng đường lần này, vi huynh có dự cảm đệ nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ, một bước lên mây." Bạch Hạo khẽ cười, nhìn chằm chằm Lục Nan rồi đột ngột nói một câu như vậy, sau đó quay người sải bước về phía trước.
Lục Nan bình thản nhìn theo bóng lưng Bạch Hạo, giữ im lặng.
Cả đoàn người tiếp tục tiến bước, một lúc sau, một bức tường thành bằng gạch xanh cao chừng bốn năm trượng hiện ra trước mắt mọi người.
Tại cổng thành có bảy tám binh sĩ mặc giáp trụ đang đứng canh gác, kiểm tra người qua lại.
Nhìn bức tường thành cao lớn này, Lục Nan thầm kinh ngạc. Tiền thân của hắn sống ở Ly Thành hơn hai mươi năm nhưng chưa từng đặt chân tới nơi này.
Hôm nay cũng là lần đầu tiên hắn đến nội thành.
Dưới sự dẫn dắt của lão Mạc, đoàn người tiến vào cổng thành. Một binh sĩ mặc giáp đeo đao dẫn đầu bước tới ngăn họ lại.
Lão Mạc tiến lên trao đổi vài câu, cuối cùng lấy ra một tấm lệnh bài màu đen đưa cho gã binh sĩ, đoàn người lúc này mới thuận lợi vào được nội thành.
Bước vào nội thành, hai bên đường phố san sát đủ loại cửa tiệm.
Đường phố vô cùng náo nhiệt, người qua lại ai nấy đều ăn mặc chỉnh tề, dường như chẳng thấy bóng dáng kẻ nghèo khổ nào.
Đường xá cũng rất sạch sẽ, mức độ phồn hoa này là điều không thể thấy được ở ngoại thành.
"Trong nội thành này chắc toàn là người giàu thôi nhỉ?" Một gã hán tử tóc ngắn đứng cạnh Lục Nan đầy vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm tự hỏi.
"Đoàn sư đệ, trong nội thành này quả thực đều là những hạng người không phú thì quý.
Suất cư trú trong nội thành có hạn, nên chỉ những kẻ có tiền có thế mới có thể dọn vào đây. Người bình thường dù có vào được cũng bị giới hạn thời gian, hết hạn là bị trục xuất ngay."
Bạch Hạo đột nhiên quay đầu lại giải thích cho mọi người.
"Tất cả đi theo ta." Lão Mạc ở phía trước vuốt râu, thản nhiên lên tiếng rồi dẫn mọi người đi về hướng đông.
Nội thành không quá lớn, đi chẳng bao lâu, nhóm người Lục Nan đã tới trước cổng một tòa đại phủ.
Cánh cổng lớn sơn son, tường xanh ngói đen, trước cửa đặt hai bệ đá khắc hình mãnh hổ sống động như thật, trông vô cùng uy mãnh.
Điều này khiến Lục Nan hơi ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người dùng hổ để trấn cổng.
Phía trên đại viện treo một tấm biển hiệu: Hắc Hổ Môn.
Lúc này trước cổng đang đứng rất nhiều hán tử mặc võ phục màu đen, dáng người khôi ngô, vạm vỡ.
Một gã hán tử trong số đó thấy lão Mạc liền vội vàng khom người đón tiếp: "Mạc sư, năm nào ngài cũng là người đến sớm nhất, các phân đường khác vẫn chưa tới đâu."
Hai người hàn huyên vài câu, lão Mạc liền dẫn bọn Lục Nan đi vào trong viện.
Trong sân vô cùng rộng rãi, hai bên trái phải dựng hai cái lôi đài, xung quanh bày biện rất nhiều bàn ghế.
Ngay phía trước lôi đài là một khán đài hai tầng tinh xảo. Diện tích khán đài không quá lớn, bên trên cũng bày biện nhiều bàn ghế và điểm tâm tinh mỹ, rõ ràng là nơi dành cho các đại nhân vật.
Lục Nan thu hồi tầm mắt, đi theo mấy người bên cạnh dưới sự dẫn dắt của gã hán tử vạm vỡ, tiến đến ngồi xuống một chiếc bàn bên trái lôi đài.
Lão Mạc dẫn theo Bạch Hạo đi bái kiến các trưởng lão ở tổng đường.
Lục Nan quan sát xung quanh một hồi rồi thu hồi tầm mắt, ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, âm thầm tiếp tục tu luyện ba luồng nội khí trong cơ thể.
Một lát sau, lại có thêm một toán người đi vào, Lục Nan mở mắt nhìn sang.
Dẫn đầu là một lão giả có thân hình gầy gò, đôi bàn tay để lộ ra ngoài của ông ta khiến hắn chú ý.
Hai tay ông ta nổi đầy gân xanh, năm ngón tay đen kịt như móng vuốt hổ, chai sạn dày đặc.
Những hán tử đi sau ông ta phần lớn cũng có đôi tay như vậy, Lục Nan không khỏi nghĩ đến một phân đường khác của Hắc Hổ Môn: Trảo đường.
Lão giả dẫn đầu cùng vài người thân cận đi thẳng ra cửa sau rồi biến mất.
Những đệ tử Trảo đường còn lại được dẫn đến vị trí đối diện với nhóm của Lục Nan.
Hai nhóm người nhìn nhau từ xa, ánh mắt của đám đệ tử Trảo đường mơ hồ lộ vẻ bất thiện.
"Đối diện chắc là Trảo đường rồi. Trước đây ta nghe các sư huynh trong môn nói rằng Quyền đường và Trảo đường chúng ta vốn luôn bất hòa, mâu thuẫn không ngớt."
Đột nhiên, một gã hán tử lưng hùm vai gấu, dáng người to con ngồi bên cạnh thấp giọng nói.
Ánh mắt Lục Nan khẽ động, hắn liếc nhìn đám người Trảo đường đối diện một cái rồi không bận tâm nữa.
Với thực lực hiện tại, dưới cảnh giới Luyện khiếu hắn gần như không có đối thủ, nên đối với những võ giả nhị, tam lưu này, hắn thực sự chẳng mảy may hứng thú.
Người hắn muốn gặp là võ giả Luyện khiếu, Nội phủ, tốt nhất là có thể diện kiến võ giả Tông sư.
Lục Nan nhắm mắt dưỡng thần, giữ im lặng.
Một lát sau lại có thêm hai toán người nữa đi tới, ai nấy bước chân đều vững chãi, hạ bàn cực kỳ chắc chắn, đôi chân vạm vỡ khác thường.
Lục Nan mở mắt liếc nhìn, trong lòng thầm đoán chắc hẳn là Vĩ đường và Chân đường đã đến.