Chương 25: Về đến nhà 2

[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn

Bất Hiểu Tâm 14-02-2026 20:53:32

Trên xe bò đã được lót sẵn một lớp rơm dày, bên trên còn trải thêm một chiếc chăn bông mềm mại. Phó Vĩ Bác nhìn theo ánh mắt của cô cháu gái, ân cần giải thích: "Cái chăn này là do mợ cháu lót đấy, sợ đường xóc cháu bị va đập. Cháu ngồi thử lên xem, êm lắm." Trong lòng Phó Hiểu dâng lên một dòng nước ấm. Quả nhiên, sự quan tâm đôi khi chẳng cần lời hoa mỹ, nó hiện hữu ngay trong những hành động nhỏ nhặt nhất. Phó Vĩ Bác dắt bò đi trước, theo sau là chiếc xe lăn bánh chậm rãi. Khi đi ngang qua cổng ủy ban huyện, anh không quên chào người gác cổng: "Chào chú Vương, cháu về nhé." Ra khỏi cổng ủy ban, cả nhóm ghé qua bưu điện để lấy bưu kiện rồi mới chính thức lên đường về thôn. Phó Vĩ Bác nhẹ nhàng vỗ về con bò già, chiếc xe chầm chậm lăn bánh về phía trước. ... Đội sản xuất số 1, thôn Đại Sơn. Dưới gốc cây đa lớn ngay cổng thôn, mấy người phụ nữ đang tụ tập rôm rả bàn tán những tin tức nóng hổi nhất trong thôn. "Sáng hôm qua tôi thấy Bí thư Phó lái chiếc ô tô to đùng đến khu mộ tổ họ Phó đấy." "Tôi biết mà. Nghe người nhà tôi bảo hình như gia đình cậu ba nhà họ Phó xảy ra chuyện lớn rồi. Chắc là lá rụng về cội, đưa về chôn cất ở mộ tổ tiên thôi." "Haizz, ai mà ngờ được chứ? Thật đáng thương, cả nhà đi hết, nghe đâu chỉ còn lại đúng một mụn con gái." "Suỵt... khẽ cái mồm thôi, nhà tôi cấm tiệt không cho bàn tán chuyện này đấy." Vợ của bí thư chi bộ là người có tính tình thẳng thắn, nóng nảy, nghe mấy lời xì xào lên tiếng nạt: "Đừng có mà tụm năm tụm ba nói xấu sau lưng người ta. Đó là ân nhân của cả cái thôn này đấy." "Hai năm trước thôn mình mất mùa đói kém, nếu không nhờ họ dốc sức xoay xở lương thực giúp đỡ thì chúng ta có còn sống được đến giờ không?" Mấy người phụ nữ nghe vợ bí thư mắng thì mặt đỏ tía tai, vội vàng phân bua: "Chị Thuý Hoa, chúng tôi biết chứ, cấp trên cũng đã quán triệt rồi, chúng tôi chỉ lỡ miệng nhắc lại chút thôi mà." "Ừ, ừ... thôi đừng nhắc chuyện đó nữa." Mọi người lảng sang chuyện khác để xua đi bầu không khí ngượng ngập. "À nhắc mới nhớ, thím Vương này, sáng nay tôi định đi chăn bò mà chuồng trống không. Thím ở ngay đó có biết ai dắt bò đi không?" Một người phụ nữ trung niên gầy gò quay sang hỏi. "Đại đội trưởng dắt đi từ sớm tinh mơ rồi." Thím Vương đáp. "Ủa, ông ấy đánh xe bò đi đâu thế nhỉ?" "Ai mà biết được?" Lúc này, mọi ánh mắt đổ dồn về phía một người phụ nữ đang cắm cúi khâu đế giày. "Ngọc Mai, nhà cô sát vách nhà đại đội trưởng, cô có biết gì không?" Tay Lý Ngọc Mai vẫn không ngừng động tác, giọng đầy hằn học: "Làm sao tôi biết được? Tường nhà họ cao như thế, tôi có mắt thần đâu mà nhìn xuyên qua được?" Mấy người phụ nữ nhìn nhau, im lặng. Vương Thuý Hoa lườm bà ta một cái sắc lẹm. Ai chẳng biết mụ này ghen ăn tức ở với cái nhà gạch xanh bề thế của đại đội trưởng. Đã thế, chuyện con gái lớn nhà Lý Ngọc Mai ưng cậu cả nhà họ Phó, muốn kết thông gia nhưng bị từ chối cũng là chuyện cả thôn đều biết. Từ đó mà sinh ra thù hằn. Vương Thuý Hoa bĩu môi khinh khỉnh rồi quay sang nói với những người khác: "Hình như là đi đón người đấy." "Đón ai cơ? Tôi thấy hai hôm nay cậu hai nhà ấy ở nhà, nhưng cậu cả thì vắng mặt, chắc là đi đón cậu cả về?" "Hai đứa con trai nhà đại đội trưởng chắc được nghỉ phép rồi, chúng nó học cùng lớp mà. Con nhà tôi thì chưa thấy mặt mũi đâu." Lý Ngọc Mai thấy mọi người lờ mình đi thì càng thêm bực bội, nhưng bà ta cũng biết thân biết phận không dám cãi tay đôi với vợ bí thư, chỉ đành hậm hực quay mặt sang hướng khác.