[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
Bất Hiểu Tâm14-02-2026 20:53:24
Phó Hiểu nhếch môi. Chắc chắn hệ thống không thể dụ dỗ cô làm thành viên. Cô thà không xem chứ cũng không chiều theo sự dụ dỗ của nó.
Vẫn còn một dãy phòng và một phòng làm việc trên tầng hai. Phòng thay đồ và phòng ngủ trong dãy phòng đã rộng hơn một phần ba so với lúc trước. Trong phòng làm việc có thêm hai giá sách. Thay đổi lớn nhất là ở tầng hầm, nơi nhà kho đã được mở rộng thêm một tầng ở dưới, khiến không gian càng rộng hơn.
Điều này chỉ bù đắp cho việc thiếu không gian. Bây giờ thực phẩm bên ngoài có thể được thu hoạch rồi cất vào đây. Trước đây, cô chưa từng nhập lệnh thu hoạch nào vì lý do thiếu không gian.
Thậm chí khi cô bước vào bếp cô còn thấy sốc hơn nữa.
Phó Hiểu thấy một con robot đứng đó, bất động. Cô đi vào nghiên cứu kiểm tra. Hóa ra đó là robot nấu ăn thế hệ đầu tiên được tặng khi biệt thự được nâng cấp. Các thông số có thể được thay đổi trên máy tính. Sau khi suy nghĩ, cô thay thế sửa nó thành robot dọn phòng.
Bây giờ nó không thể nấu ăn, mà chỉ có thể làm việc nhà. Tuy nhiên, nó có thể làm được nhiều việc nhà như giặt quần áo, dọn dẹp sàn nhà, gấp quần áo, gấp chăn màn...
Phó Hiểu khá hài lòng với điều này. Nếu nó không biết nấu ăn thì cũng không sao, dù sao thì cô cũng có những dụng cụ nhà bếp thông minh. Nó có thể giúp cô sắp xếp quần áo cô rất vô cùng vui vẻ nha.
Kẻ lười biếng đến tàn tật như cô, mỗi lần nhìn thấy quần áo chất đống trong phòng đều thấy đau đầu. Thật tuyệt vời khi có một con robot như vậy!
Cô bật robot lên đặt tên nó là "Tiểu Nghệ". Kiếp trước cô đã sử dụng một chiếc điện thoại di động hãng này nên cái tên này nghe khá dễ chịu...
Cô có thể đưa ra một số hướng dẫn đơn giản cho nó: chẳng hạn như đổ đầy nước vào bồn tắm, dọn dẹp phòng...
Điều đáng ngạc nhiên là nó có thể sắp xếp mọi thứ cô đặt ở trong biệt thự.
Đúng vậy, những hộp vàng trước mặt đều được nó sắp xếp gọn gàng.
Nhìn căn phòng đựng đồ bừa bộn, cô ra lệnh cho nó dọn dẹp rồi mặc kệ nó tự làm.
Cuối cùng cô nhìn vào số dư trong hệ thống mua sắm tim cô run cả lên.
Tuyệt thật!!!
Nó còn biết ra lệnh ngừng việc mua sắm tiêu phí.
Cô lấy hai bình rượu ngâm nhân sâm ngàn năm từ kho ra. Định ngày mai sẽ mang về làm quà nên đã cất vào vali. Dù sao cậu và anh cả của cô cũng không biết trong vali của cô có gì.
Bây giờ cô mới mười hai tuổi. Nếu đi mua quà mang về nhà chắc chắn gia đình sẽ không đồng ý. Hơn nữa, nếu cô không mang gì về thì có thể họ sẽ cho rằng cô không coi họ là người nhà thân thiết.
Sau hai ngày ở cùng cậu và anh cả, cô được nhận được tình cảm gia đình mà trước đây cô chưa từng có được. Lần này cô trở lại với ý định chân thành muốn hòa nhập với gia đình.
Nên cứ mang theo hai chai rượu thuốc này nói là do ông ngoại để lại là được. Đây sẽ là món quà tốt cho ông và cậu uống.
Suy cho cùng, đó là thức uống tốt cho cơ thể, đồng thời cũng là lòng hiếu thảo của cô nên cô sẽ không bị từ chối đâu nhỉ.
Giờ chỉ cần cất rượu đi, thay một bộ quần áo mới và đi ngủ.
Vài giờ nữa trôi qua, bầu trời dần sáng hơn.
Phó Vĩ Luân đang ngủ ở phòng bên cạnh, mở mắt ra, đứng dậy, mặc quần áo và lặng lẽ bước ra khỏi ký túc xá.
Sau khi tập thể dục một lát, anh ấy chuẩn bị ra ngoài mua đồ ăn sáng.
Khi bước đến cửa ký túc xá, anh ấy nghe thấy tiếng gọi quen thuộc: "Cậu ba, cậu đi đâu vậy?"