[Thập Niên 70] Lão Đại Ở Mạt Thế Mang Không Gian Đến Niên Đại Văn
Bất Hiểu Tâm14-02-2026 20:53:02
Sau khi dùng tinh thần lực kiểm tra ở cửa phòng khách thấy cả cậu ba và anh cả đều đang ngủ, cô nhảy xuống từ trên tường mà không gây ra tiếng động nào.
Cô đã biết địa chỉ của Ủy ban Cách mạng từ trước.
Lấy các phương tiện vận chuyển đã chuẩn bị trước, ô tô chạy pin thiết bị quan sát trong đêm ra khỏi không gian.
Đeo kính nhìn đêm, không cần bật đèn dọc đường, chỉ mất khoảng mười phút là đến đích.
Ủy ban Cách mạng là một khoảng sân rộng độc lập với những bức tường cao bao quanh. Cô đậu chiếc ô tô chạy pin vào một góc và quan sát trong sân bằng kính nhìn đêm.
Ở cổng chỉ có một người canh gác, dùng tinh thần lực cảm giác được trong sân không có người.
Tình huống rõ ràng như vậy, bình thường sẽ có ít nhất hơn chục nhân viên bảo vệ bên trong, nhưng bây giờ thì tốt rồi, họ đều đã được điều đi.
Đúng rồi, như vậy thật thuận tiện cho cô.
Cô nhảy vào sân dưới sự giúp đỡ của cái cây lớn cạnh bức tường bao quanh sân.
Sau khi vào phòng chính, cô thấy rất nhiều hộp ở đó, cô mở một hoặc hai hộp ra.
Trời đất cỏ cây ơi!!
Tất cả đều là vàng! ! !
Sau khi đếm đại khái, có tổng cộng ba mươi hộp.
Hả... ?
Không phải anh Hổ kia nói chỉ có hơn chục hộp sao?
Lúc này, cô mơ hồ nghe thấy tiếng ô tô ở bên ngoài.
Thật sự là quá to gan rồi...
Họ lái nguyên một chiếc xe tải đến?
Phó Hiểu nghiêng đầu nhìn mấy cái hộp, cô nghĩ lúc này đem hết đồ vật đi vẫn còn quá sớm.
Cô tìm một góc rồi trốn vào không gian ngồi chờ người đến.
Đợi một lúc, cô nhìn thấy ba người dẫn đầu có vết sẹo trên mặt, chắc chắn người này là anh em của anh Hổ.
Phó Hiểu trốn trong không gian lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.
Một người gầy nói: "Anh Hổ, sao lại có nhiều hộp như vậy? Không phải chúng ta đã bàn là chỉ có hơn chục hộp sao?"
Anh Hổ mở vài chiếc hộp ra nhìn, cô ở trong không gian nhìn thì thấy được nó có đồ sứ, thư pháp và tranh vẽ, đồ trang sức bằng vàng và bạc, hầu hết đều là vàng.
"Tao nghe nói có một giám đốc bệnh viện khác đã bị cách chức. Mấy thứ này là do thu được từ ông ta."
Một đàn em khác nói: "Hai ngày nay ở đây có nhiều người quá, em không biết chúng ta phải làm sao. Quả thực rất nguy hiểm."
Anh Hổ hừ một tiếng: "Bọn mày thì biết cái gì? Hai năm nay xảy ra nhiều vụ lắm."
"Chuyện này đừng lo lắng. Mau nhanh lên. Nếu chúng ta chuyển nó ra ngoài xe thành công, nhiệm vụ coi như là kết thúc."
"Đại ca, chỉ cần đưa nó ra ngoài xe là xong rồi à? Từ giờ về sau chúng ta không cần làm gì nữa à?"
Anh Hổ trừng mắt nhìn bọn họ: "Im đi, nhanh đi làm việc đi. Tài xế không phải người của chúng ta, phía trên đã có người rồi, đừng gây thêm chuyện."
Đàn em ngừng nói.
Ba người họ bắt đầu di chuyển từng chiếc hộp một.
Phó Hiểu ở trong không gian suy nghĩ về sau phải sắp xếp đồ đạc như thế nào, nhưng lòng hiếu kỳ của cô đã hoàn toàn bị khơi dậy.
Những người lái xe bên ngoài không cùng nhóm với họ sao?
Vốn dĩ cô định trực tiếp lấy đồ từ trên xe tải, nhưng giờ cô lại có ý tưởng khác.
Cô sẽ theo dõi họ xem có điều gì bất ngờ không.
Khi họ dọn sạch từng chiếc hộp trong phòng cô ở trong không gian đã quan sát thấy hết.
Bởi vì không gian của cô có quy luật, đi vào từ đâu thì khi bước ra sẽ ở nguyên nơi đó, nên cô phải theo họ ra xe tải.
Trong đêm tối.
Phó Hiểu bước ra khỏi không gian, cẩn thận đi theo họ, khi nhìn thấy chiếc xe tải, cô nhân lúc bọn họ không chú ý thì nhẹ nhàng nhảy lên xe và tiến vào không gian.