"Mạnh đạo hữu, đã lâu không gặp, trông ngươi vẫn khỏe chứ?"
"Hừ, Bạch đạo hữu hà tất phải giả nhân giả nghĩa. Ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ khống chế tại hạ, chẳng phải là chờ đợi ngày hôm nay sao? Bị ngươi bắt được là do ta tài nghệ không bằng người, ta nhận."
"Ha ha, Mạnh đạo hữu hiểu lầm Bạch mỗ rồi. Nếu lúc đó không có ta tương trợ, nói không chừng ngươi đã bị đám tu sĩ Trúc Cơ của Tiên Nhạc tông chém thành muôn mảnh rồi. Nói đi cũng phải nói lại, ngươi còn nợ ta một mạng đấy!"
Bên trong một mật thất u ám được xây bằng hắc khoáng thạch, một lão giả tóc tai bù xù, tỏa ra khí tức mục nát đang bị những sợi xích sắt xuyên thấu qua bả vai. Đầu kia của xiềng xích được đóng chặt vào vách đá, không ngừng tỏa ra luồng lực lượng kỳ quái nhằm trấn áp thực lực của lão.
Lão giả này dáng người gầy gò, đôi gò má lõm sâu, rõ ràng đã phải chịu đựng tra tấn trong thời gian dài. Lão bất lực nhìn chằm chằm vào vị lão giả mặc áo bào trắng trước mặt, ánh mắt tràn đầy hận thù.
Kẻ bị xích chính là Mạnh Tán Nhân – vị tà tu Trúc Cơ khét tiếng vùng Bạch Vân Quần Sơn. Không ai ngờ được rằng, kẻ khiến người người khiếp sợ này lại bị Bạch gia lão tổ bắt sống và giam cầm tại đây.
"Bạch đạo hữu, ngươi cứ việc diễn kịch đi. Ta chỉ tò mò không biết bao lâu nữa thì Ngô đạo hữu mới nhìn thấu được bộ mặt thật của ngươi... Hắc Ma Tông Chấp sự trưởng lão!"
Mạnh Tán Nhân nhổ một ngụm máu về phía lão giả áo trắng, nhưng đã bị trận pháp cấm chế ngăn lại. Lão cười gằn, buông lời châm chọc.
"Sẽ không có ngày đó đâu. Ngược lại là ngươi, Mạnh đạo hữu, nếu lúc trước ngươi chịu gia nhập Hắc Ma Tông thì đã không có kết cục thảm hại như hôm nay. Cảm giác làm tù nhân dưới hầm tối chắc không dễ chịu gì nhỉ?"
Bạch gia lão tổ thản nhiên đâm vào nỗi đau của đối phương. Mạnh Tán Nhân nghe vậy thì đôi mắt đỏ ngầu, khí tức trên người bùng nổ định liều mạng, nhưng ngay lập tức, những khối hắc thạch xung quanh phát ra tiếng "ong ong" chói tai, trực tiếp đánh gãy luồng pháp lực của lão.
"Đừng phí sức nữa. Đây là Khốn Ma thạch, muốn thoát ra ít nhất phải có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Với một kẻ tiền đồ đã đứt đoạn, cả đời chỉ có thể kẹt ở Trúc Cơ sơ kỳ như ngươi thì đừng mơ mộng hão huyền. Tuy nhiên, bản tọa có thể cho ngươi một cơ hội. Chỉ cần ngươi theo ta đi giết một người, sau khi xong việc, ta sẽ thả ngươi tự do!"
Bạch gia lão tổ bình thản đưa ra điều kiện. Mạnh Tán Nhân định mở miệng mỉa mai, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt thâm trầm, lạnh lẽo của đối phương, lão đành nuốt những lời định nói vào trong.
"Lời ngươi nói là thật?" Mạnh Tán Nhân nghi hoặc hỏi.
"Tất nhiên, ta có thể lập Tâm ma thệ."
Thấy Bạch gia lão tổ không giống như đang nói dối, Mạnh Tán Nhân bắt đầu dao động. Lão biết rõ sự nguy hiểm của Hắc Ma Tông – cái tông môn tà đạo luôn lẩn lút như chuột cống dưới chân hai đại thế lực Nguyên Anh. Nhưng hiện tại, lão không còn lựa chọn nào khác.
"Được, ta đáp ứng ngươi."
Sau khi đôi bên lập Tâm ma thệ, Bạch gia lão tổ mới ra tay tháo bỏ xiềng xích, thả Mạnh Tán Nhân ra và bắt đầu bàn giao kế hoạch...
*
Một năm sau.
Bạch Vân phường thị giờ đây đã vô cùng phồn vinh, lượng tu sĩ ra vào mỗi ngày lên tới hàng ngàn người. Sự trỗi dậy của một phường thị mới chắc chắn đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến phường thị Vân Tiên của Vương gia.
Tuy nhiên, nhờ mối quan hệ liên minh chặt chẽ, Vương gia không những không thua lỗ mà còn kiếm được nhiều hơn nhờ việc chuyển dịch một phần sản nghiệp sang đây. Vì thực lực Dư gia còn yếu, nên phần lớn việc quản lý và an ninh của Bạch Vân phường thị đều do người của Vương gia hỗ trợ xử lý.
Đội tuần tra được chia làm năm đội, trong đó Vương gia chiếm hai đội. Mỗi đội mười người, đội trưởng đều là tu sĩ Luyện Khí đại viên mãn, thành viên còn lại cũng từ Luyện Khí tầng mười trở lên. Với lực lượng tinh nhuệ này, trong phường thị gần như không xảy ra vụ ẩu đả hay tranh chấp nào. Phạm vi tuần tra còn mở rộng ra tới trăm dặm xung quanh, khiến đám tà tu không dám bén mảng tới, đảm bảo an toàn tuyệt đối cho khách hàng.
Tại động phủ phường chủ, Dư Thiên Tinh bỗng nhiên biến sắc. Ông vội vàng lấy từ túi trữ vật ra một khối ngọc bài đang nhấp nháy ánh sáng trắng liên tục. Điều này báo hiệu một đội tuần tra bên ngoài đang gặp nguy hiểm tính mạng.
Dư Thiên Tinh run rẩy nhìn ngọc bài. Đây là đội ngũ có Luyện Khí đại viên mãn dẫn đầu, trang bị pháp khí thượng phẩm và nắm giữ hợp kích bí thuật. Trừ khi là tu sĩ Trúc Cơ ra tay, nếu không dù có gặp bốn năm vị Luyện Khí đại viên mãn vây công, bọn họ vẫn đủ sức chống trả để chờ viện binh.
Thế nhưng, những điểm sáng trên ngọc bài đang biến mất với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vài nhịp thở, toàn bộ điểm sáng đã tắt ngóm.
"Có Trúc Cơ tu sĩ nhúng tay!"
Dư Thiên Tinh nhận ra tính chất nghiêm trọng của sự việc, lập tức dùng Truyền Âm phù thông báo cho Tô Vũ.
Lúc này, Tô Vũ đang bế quan tu luyện một môn pháp thuật ghi chép trong Huyền Lôi Trảm Tiêu Kiếm Quyết mang tên: Huyền Lôi Kiếm Chỉ.
Cảm nhận được Truyền Âm phù đang bị trận pháp ngăn ở ngoài động phủ, Tô Vũ mở mắt, một luồng linh quang xẹt qua đồng tử. Hắn đưa tay chiêu một cái, lá phù lập tức bay vào tay. Pháp lực vừa thôi động, giọng nói hốt hoảng của Dư Thiên Tinh đã vang lên:
"Lão tổ, không xong rồi! Một đội tuần tra ở hướng Đông Nam, cách đây năm mươi dặm đã bị diệt sát hoàn toàn. Tốc độ cực nhanh, chắc chắn là do tu sĩ Trúc Cơ ra tay! Xin lão tổ xuất thủ điều tra!"
Tô Vũ nhíu mày, thân hình khẽ động đã biến mất khỏi động phủ, khi xuất hiện lại đã đứng ở phía trên phường thị. Hắn lập tức hóa thành một đạo lưu quang, lao vút về hướng Đông Nam.
Sự việc này quá mức kỳ lạ. Đội tuần tra đã hoạt động ổn định suốt một năm qua, tà tu bình thường tuyệt đối không dám đối đầu trực diện. Kẻ ra tay lúc này, tám chín phần mười là người của hai nhà Ngô - Bạch.
"Muốn dùng cách này để dụ ta ra ngoài sao?"
Nếu là người khác, có lẽ sẽ hành động vô cùng cẩn trọng hoặc gọi thêm viện binh. Nhưng Tô Vũ hiện tại đã sở hữu Kiếm Hoàn, tu vi lại đạt tới Trúc Cơ trung kỳ, thực lực chân chính đủ để nghiền nát bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào cùng giai. Chỉ cần không phải lão quái Kết Đan xuất hiện, hắn tự tin mình vô địch dưới cấp độ đó.
Hơn nữa, trong một năm qua, hắn đã dùng Mua Tiên Tệ để sắm một món bảo vật cứu mạng từ hệ thống. Chỉ cần tình hình chuyển biến xấu, món bảo vật này có thể lập tức truyền tống hắn ra xa ngàn dặm, ngay cả Kết Đan tu sĩ cũng không thể ngăn cản.
Có "át chủ bài" trong tay, Tô Vũ chẳng ngại ngần gì mà độc thân tiến tới xem thử đám chuột nhắt kia đang bày ra trò trống gì.