Tác giả: undefined
Sau ba tháng sống sót vật vờ trong thế giới biến dị, Thẩm An An đói đến mức không chịu nổi, buộc phải ra ngoài tìm đồ ăn. Ai ngờ lại bị người ta hãm hại, đẩy cô thẳng vào miệng một đóa hoa ăn thịt người. Tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết thập niên, trở thành một nhân vật vừa xuất hiện đầu truyện đã “bay màu”. Mở màn chính là thời kỳ ba năm thiên tai, khiến cô sợ đến mức hoảng loạn, chỉ lo mình lại chết đói một lần nữa. May thay ông trời không tuyệt đường sống, không chỉ để ngôi nhà kiếp trước của cô xuyên không theo, mà còn để cô kế thừa năng lực của bông hoa ăn thịt người biến dị. Có bàn tay vàng, Thẩm An An lập tức tự tin hẳn. Đúng lúc cô còn đang suy nghĩ xem nên tích trữ lương thực vượt qua nạn đói thế nào, thì người nhà họ Lục lại kéo nhau đến tận cửa cầu hôn! Mà đối tượng cầu hôn... lại là chính cô? Sao có thể như thế được? Rõ ràng trong sách là chị họ của cô cơ mà? Sao lại đồi thành cô rồi? Mười năm sau, chị họ Thẩm Châu Châu trùng sinh quay về: “Em à, em cứ lấy đi. Vốn dĩ cái hố lửa này là của em, chị chỉ giúp em quay lại cho đúng chỗ thôi.” Ăn liền hai ngày bánh bột ngô, lại nhìn anh bộ đội đẹp trai mang đầy túi lớn túi nhỏ đến gặp mặt, Thẩm An An nghĩ bụng: “Còn phải do dự gì nữa?” Chồng bị thương à? Cô có dị năng trị liệu, chữa lành chỉ trong phút chốc. Mẹ chồng nàng dâu không hợp? Xin lỗi, cô và mẹ chồng luôn thân thiết. Em chồng gây chuyện? Không đâu, đó là bạn thân của cô! Chị em dâu kỳ quặc? Một cái nhấc tay khi đang xem kịch cũng đủ khiến đối phương trở thành người hâm mộ trung thành của cô. Hố lửa gì chứ? Rõ ràng là hố phúc! Thế là, trong khi chị họ còn đang chăm chăm đi tranh giành với nữ chính trong sách, thì cô đã sống cuộc đời nhỏ hạnh phúc của riêng mình.