Chương 2

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi

undefined 01-02-2026 00:01:27

Từ đó trở đi, Mạnh Tiểu Ngư bắt đầu gặp may liên tiếp, ra đường nhặt được của rơi, làm gì cũng thuận lợi, gặp dữ hóa lành. Khiến Thẩm An An không khỏi nghi ngờ, tác giả đang cố tình tạo ra "vận may cá chép", vô cùng khiên cưỡng. Không thì Mạnh Tiểu Ngư đã khổ suốt mười tám năm, sao lại bất ngờ đổi vận? Nghĩ đến đây, Thẩm An An không phục. Đã xuyên không đến rồi, dù là Mạnh Tiểu Ngư hay Mạnh Đại Ngư, ai cũng đừng hòng cướp đi cuộc đời và duyên lành của cô! Nhưng, nhìn căn nhà tranh vách đất trước mặt, Thẩm An An lại cụt hứng. Duyên lành cái gì chứ, giờ đến cơm còn không có mà ăn, nói mấy chuyện đó chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày! "Sao lại là thời kỳ ba năm thiên tai hả trời?" Giá mà có thể chờ thêm vài năm nữa, chẳng phải tốt hơn sao? Ục ục... Bụng lại kêu lên lần nữa, cô thật sự đói đến mức choáng váng. "Còn bao lâu nữa mới được ăn vậy trời?" Thẩm An An xoa bụng, lại nhìn về phía rèm cửa, vẫn không hề có động tĩnh. Từ lúc xuyên không đến giờ, hôm qua cô chỉ được ăn một bát cháo rau dại loãng và một cái bánh ngô nhỏ cỡ nắm tay. Giờ đã hơn mười tiếng trôi qua, từng đó đồ ăn thì nhằm nhò gì? Kiếp trước kể cả cô có ăn kiêng, một bữa cũng không ít như vậy! Vừa nãy vì thật sự đói không chịu nổi nữa, cô mới lấy quả trứng "lọt lưới" cuối cùng trong không gian ra ăn. Tiếc là ngoài quả trứng đó, cô lục tung cả căn nhà trong không gian cũng không thấy còn thứ gì có thể ăn được... Chỉ có mấy lít nước đun sôi để nguội, khiến cô cứ phải vào không gian đi vệ sinh liên tục. Dù sao không gian này cũng chính là ngôi nhà kiếp trước của Thẩm An An, trong đó có gì cô rõ hơn ai hết. Nói đến kiếp trước, cô vẫn thấy uất ức. Thế giới đang yên đang lành, sao lại biến dị cơ chứ? Cây cối, động vật thì biến dị hàng loạt, chỉ có con người vẫn như cũ, lập tức tụt xuống đáy chuỗi thức ăn. Thẩm An An cố thủ trong nhà một tháng, ăn hết sạch đồ tích trữ, kết cục lần đầu ra ngoài tìm thức ăn thì bị một bông hoa ăn thịt người ngoạm lấy. Cái dị năng trong người chắc là được truyền từ đóa hoa ăn thịt người biến dị đã ăn cô. Năng lực ấy có thể hấp thu năng lượng trong cơ thể cô để chữa lành vết thương, rõ ràng là dạng năng lực thiên về thực vật. Chỉ là, không biết liệu còn có tác dụng gì khác nữa hay không... Ngay lúc Thẩm An An đang mải suy nghĩ miên man, ngoài cửa bỗng vang lên giọng một người phụ nữ: "Tiểu Ngư, dậy chưa? Ăn cơm đi con!" Tiếp theo là tiếng rèm cửa vén lên, mẹ ruột của nguyên chủ – Dương Hồng Mai – bưng hai cái bát loại số hai bước vào. "Con dậy rồi! Mẹ ơi, hôm nay ăn gì thế ạ?"