Chương 1

Thập Niên 60: Mang Theo Không Gian, Xoay Chuyển Cuộc Đời Pháo Hôi

undefined 01-02-2026 00:01:27

Tháng 1 năm 1960. thôn Hà Gia. Trong căn phòng nhỏ phía sau một ngôi nhà đơn sơ trong làng, Thẩm An An ngồi trên giường đất, lén lút ăn hết một quả trứng gà kho. Ăn xong, cô vứt vỏ vào không gian, tiếp tục nằm vật ra giường, không còn thiết tha gì nữa. Ngước mắt nhìn mái ngói đen kịt và xà nhà gỗ trên đầu, tay cô xoa cái bụng lép kẹp, thở dài: "Sao lại xuyên không đến cái chốn này chứ..." Hôm nay là ngày thứ hai Thẩm An An xuyên đến đây. Hôm qua, nguyên chủ vì cứu người ngã xuống sông mà bị chết đuối. Khi cô xuyên không đến, cũng đúng lúc đang chìm trong nước, suýt nữa lại chết ngạt thêm lần nữa. May mà trong cơ thể Thẩm An An đột nhiên bùng lên một nguồn năng lượng kỳ lạ, kịp thời cứu mạng, giúp cô bò được lên bờ. Nhưng giữa mùa đông lạnh giá như thế, sau khi ngâm mình trong nước một trận, Thẩm An An về đến nhà là sốt cao. Cũng may có nguồn năng lượng kia giúp giảm bớt triệu chứng, bằng không, kể cả vừa được sống lại, e rằng cô cũng khó giữ nổi mạng. Có điều... dị năng này hút mỡ trên người cô chẳng nương tay gì cả! Thẩm An An xót xa sờ lên khuôn mặt gầy trơ xương của mình. Cơn sốt đúng là đã hạ, nhưng giá phải trả chính là lớp mỡ trên người cô bị tiêu hao sạch sẽ. Không biết có phải do năng lượng không đủ, hay vì lý do nào khác, mà dị năng này lại hấp thu mỡ cơ thể để trị thương. Kết quả là tuy cô đã hồi phục, nhưng cả người gầy trơ xương, đụng vào đâu cũng thấy cấn Dẫu có phần đau lòng, song nó cứu được mạng thì vẫn là điều đáng mừng. Chỉ là, sau này liệu có cách nào khác để bổ sung lại năng lượng không nhỉ? "Đói quá đi mất... Sao lại rơi vào thời đại này vậy chứ?" Thẩm An An ôm cái bụng đang kêu réo ầm ĩ, nằm trên giường đất, ánh mắt vô hồn nhìn về phía cửa. Cô thật sự không thể ngờ, mình chết rồi mà còn có thể xuyên không vào trong sách, sống lại thêm một đời. Nhưng tại sao lại là tiểu thuyết thập niên? Không thể xuyên không đến thể loại khác hay hơn à? Vừa đến đã gặp ngay thời kỳ ba năm thiên tai, số phận cô đúng là khổ không tả xiết. May thay, tuy điểm đến tệ hại nhưng ông trời lại cho cô hai kỹ năng đặc biệt. Một là sở hữu không gian. Đó chính là căn nhà nhỏ cô vất vả bao năm mới mua được, vừa trả góp xong. Hai là năng lực đặc biệt đã cứu mạng cô. Về phần thân phận hiện tại, nguyên chủ chỉ xuất hiện đôi ba câu ở đầu truyện, thậm chí chỉ được nhắc đến tên một lần. Hôm đó nhân vật chính Mạnh Tiểu Ngư rơi xuống nước, bạn thân là Lục Bảo Châu và nguyên chủ trùng hợp cũng rơi xuống nước theo. Kết quả là một người chết, một người bị bệnh. Dĩ nhiên, người chết là Thẩm An An, còn người bị bệnh là Lục Bảo Châu.