Diệp Huyền không dám nán lại.
Bởi vì hắn cảm nhận được khí tức trong cơ thể đang dần suy yếu.
Nếu lúc này không đi, e rằng sẽ bị đám tu sĩ ở đó coi như bảo vật mà xâu xé.
Thế là, Diệp Huyền nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Thấy trận chiến đã kết thúc, Lý Nguyên Dao vốn định lao ngay vào lòng Diệp Huyền.
Nhưng tốc độ của hắn quá nhanh, nàng không tài nào đuổi kịp.
Thế là nàng đành quay về khách điếm của mình để chờ hắn...
Trong lúc đó, Diệp Huyền tìm đến một nơi cực kỳ hẻo lánh.
Có thể nói là nơi khỉ ho cò gáy.
Mãi đến khi thoát khỏi trạng thái suy yếu, Diệp Huyền mới chịu rời đi.
Sau trận chiến này, danh tiếng của Diệp Huyền đã hoàn toàn vang dội khắp Tiểu Lang Trấn.
Thậm chí các thành trấn lớn nhỏ xung quanh cũng đều biết đến.
Khi Diệp Huyền biết được tin này tại cửa hàng Răng Sói, hắn hiểu rằng nơi đây không thể ở lại lâu được nữa.
Hiện tại thực lực của hắn vẫn chưa đủ mạnh, nếu bị vài tên Trúc Cơ đỉnh phong hay tu sĩ Kim Đan vây công, thì chỉ có nước khóc không ra nước mắt.
Thế là Diệp Huyền vội vàng mua sắm thêm một số thứ, chuẩn bị sẵn sàng để rời đi!...
Nói đến người lo lắng nhất, không ai khác ngoài Lý Nguyên Dao.
Giờ phút này, nàng đang đứng trong phòng khách điếm, đi đi lại lại không yên.
Nàng hết nhìn sang trái, lại ngó sang phải, rồi ngước lên nhìn xuống.
Trông hệt như một thiếu nữ e thẹn đã lâu không gặp được phu quân.
- Sao Diệp Huyền vẫn chưa tới nhỉ, liệu hắn có xảy ra chuyện gì không?
Lý Nguyên Dao càng nghĩ càng lo.
Thế là nàng không nhịn được nữa, trực tiếp ra khỏi cửa để đi tìm tin tức về Diệp Huyền.
Lúc này, trong căn nhà lá của Diệp Huyền.
Đối diện hắn là một thiếu nữ có dung mạo diễm lệ, vóc dáng yêu kiều.
Vóc người lồi lõm đúng chỗ, nơi cần đầy đặn thì đầy đặn, nơi cần thon gọn lại mảnh mai.
Đặc biệt là một nơi...
Chỉ có thể nói, thật hùng vĩ!
Người này chính là Hoàng Tiểu Uyển.
Diệp Huyền thật sự không ngờ Hoàng Tiểu Uyển sẽ tìm đến tận cửa.
Nếu cảm nhận khí tức của Hoàng Tiểu Uyển sẽ phát hiện, tu vi của nàng đã đạt tới Luyện Khí tầng ba!
- Diệp Huyền, không ngờ huynh lại mạnh đến thế, lừa ta khổ quá đi!
Hoàng Tiểu Uyển làm ra vẻ giận dỗi đáng yêu.
Thật ra trong lòng nàng đang mừng thầm.
Thực lực cường đại, kiếm pháp khủng bố, lại còn là một tên simp si tình với mình.
Đây chẳng phải là đạo lữ lý tưởng nhất trong lòng nàng sao?
- Ha ha, Diệp mỗ biết rõ tu tiên giới hiểm ác, giấu nghề một chút cũng là chuyện bình thường, mong Tiểu Uyển đừng trách tội.
Diệp Huyền cười nói.
- Diệp Huyền, chiêu kiếm pháp kia của huynh là gì vậy, có thể dạy người ta không?
Hoàng Tiểu Uyển đột nhiên áp sát Diệp Huyền.
Hai tay ôm lấy một cánh tay của hắn, còn cố tình dùng đôi gò bồng đảo mềm mại cọ vào.
Trước đòn tấn công bất ngờ này, Diệp Huyền chẳng những không hề bối rối, mà ngược lại còn kéo thẳng Hoàng Tiểu Uyển vào lòng.
Hoàng Tiểu Uyển bị kéo tuột vào lòng, ngồi ngay ngắn trên đùi hắn.
Nàng đỏ mặt, vùi đầu vào ngực Diệp Huyền, lí nhí:
- Đáng ghét!
- Tiểu Uyển, nàng cũng biết đó, ta vẫn luôn tặng quà cho nàng, nhưng lại không cảm nhận được tình yêu của nàng, điều này khiến ta rất hoang mang!
Lúc nói, vẻ mặt Diệp Huyền còn mang theo nét lo âu, sợ được sợ mất.
Có thể nói, Diệp Huyền sớm đã luyện tài diễn xuất của mình đến mức xuất thần nhập hóa.
- Vậy huynh muốn ta phải làm thế nào?
Hoàng Tiểu Uyển dịu dàng nhìn Diệp Huyền.
Diệp Huyền thấy vậy thì mỉm cười.
Biết mình đã thành công.
Rồi ánh mắt hắn liếc xuống phía dưới.
Hoàng Tiểu Uyển nhìn theo ánh mắt của Diệp Huyền.
Nàng dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Gương mặt lập tức ửng đỏ.
- Chỉ lần này thôi đấy, lần sau không được như vậy nữa!
Nói rồi, nàng rời khỏi vòng tay Diệp Huyền, chậm rãi cúi người xuống...
Hai canh giờ sau.
Hoàng Tiểu Uyển từ từ đứng dậy.
Trên gương mặt xinh đẹp còn mang theo một tia hờn dỗi.
Diệp Huyền thấy vậy thì bất đắc dĩ, bèn đưa tay xoa đầu Hoàng Tiểu Uyển.
Hành động này khiến tâm trạng Hoàng Tiểu Uyển tốt lên rất nhiều.
- Vậy khi nào huynh dạy ta kiếm pháp đó?
Hoàng Tiểu Uyển tò mò hỏi.
Nàng thật sự rất muốn học kiếm pháp kia, nếu không cũng sẽ không dễ dàng chiều theo ý Diệp Huyền như vậy.
Diệp Huyền thấy vậy khẽ lắc đầu, rồi lại kéo thẳng Hoàng Tiểu Uyển vào lòng.
- Đương nhiên, ngày mai sẽ dạy nàng!
- Thật không?
- Ta là loại người hay đùa giỡn sao? - Diệp Huyền cạn lời.
- Hì hì, không biết nữa, phải xem đã.
Ngay lúc hai người đang trò chuyện vui vẻ.
- Diệp Huyền!
Cửa nhà Diệp Huyền đột nhiên bị đẩy tung ra.
Đập vào mắt là một Lý Nguyên Dao với đôi mắt đỏ hoe.
Thật ra nàng đã đến đây từ sớm.
Nhưng sau khi nhìn thấy tình hình bên trong, nàng đã đứng chết trân ở đó suốt hai canh giờ.
Cuối cùng không nhịn được nữa nên mới xông thẳng vào.
Cảnh tượng bất ngờ này khiến Diệp Huyền thầm kêu không ổn.
Đây chính là Tu La tràng mà!
Thế là Diệp Huyền dứt khoát im lặng.
Thật ra lúc Lý Nguyên Dao ở bên ngoài, Hoàng Tiểu Uyển đã cảm nhận được, dù sao nàng cũng là tu sĩ Luyện Khí, có thể cảm ứng được mọi thứ trong phạm vi mười mét.
Nhưng Diệp Huyền mới chỉ có tu vi Luyện Thể, căn bản không biết Lý Nguyên Dao đã đứng ngoài cửa từ lâu.
Xem ra vố này chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.
Lý Nguyên Dao thấy Diệp Huyền không nói gì, cũng không khỏi tức giận.
"Tên khốn này, mình thì lo cho hắn muốn chết, kết quả hắn lại ở đây..."
Lý Nguyên Dao càng nghĩ càng giận!
Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc của Diệp Huyền.
Lý Nguyên Dao trực tiếp đẩy Hoàng Tiểu Uyển ra khỏi lòng Diệp Huyền.
Gương mặt xinh đẹp của nàng đằng đằng sát khí nhìn hắn.
Lý Nguyên Dao cắn răng, hạ quyết tâm.
Nàng cũng chậm rãi cúi người xuống.
- Nguyên Dao, nàng làm gì vậy... !?
Diệp Huyền vừa định ngăn lại.
- Huynh ghét ta sao?
Trên gương mặt xinh đẹp của Lý Nguyên Dao đã rưng rưng nước mắt.
Diệp Huyền thấy vậy liền hiểu ra.
Nếu còn ngăn cản Lý Nguyên Dao, e là nàng sẽ nổi giận thật mất!
Thấy vậy, Diệp Huyền dứt khoát nằm im, mặc cho nàng muốn làm gì thì làm.
Thích làm gì thì làm, dù sao mình cũng coi như không thấy!
Lúc này, gương mặt xinh đẹp của Lý Nguyên Dao lộ rõ vẻ khiêu khích...
Hoàng Tiểu Uyển thấy vậy, trong lòng giận sôi lên!
Chuyện này mà cũng nhịn được sao?
"Ả đàn bà này, lại dám khiêu khích mình!"
Hành động này như đã chọc giận Hoàng Tiểu Uyển.
"Để cho ngươi xem, thế nào mới gọi là cao thủ!"
Hoàng Tiểu Uyển hừ lạnh một tiếng...
Có thể nói, trận chiến này là trận chiến gian nan nhất của Diệp Huyền.
Mãi đến hừng đông mới kết thúc.
Điều này cũng khiến hắn càng thêm khao khát nâng cao sức chiến đấu của mình.
"Phàm thể chung quy vẫn quá yếu..."
Diệp Huyền bất đắc dĩ cảm thán.
Việc nâng cao thể chất đã là chuyện cấp bách!
Lúc này, Lý Nguyên Dao và Hoàng Tiểu Uyển đang lườm nhau.
Ai cũng không phục ai!
Chỉ có Diệp Huyền là khổ sở, suýt chút nữa đã bị hai nàng rút cạn.
Không biết có phải do tâm lý ganh đua của phụ nữ hay không, mà hai người suýt nữa đã làm ra những hành động còn táo bạo hơn.
May mà Diệp Huyền đã kịp thời ngăn lại.
Chuyện khác Diệp Huyền có thể mặc kệ, nhưng chuyện này thì tuyệt đối không được!
Nếu Hệ thống không kích hoạt bạo kích, hắn chỉ có nước khóc không ra nước mắt.
Diệp Huyền chỉ sợ hai người đột nhiên lao vào đánh nhau, lúc đó hắn không biết nên cản bên nào.
Nhưng may là hai người không hề động thủ.
- Không biết hai vị tiên tử sau này có dự định gì không?
Diệp Huyền nhìn hai người vẫn đang gườm nhau tóe lửa, không khỏi cạn lời.
- Ta sẽ tham gia kỳ khảo hạch của Thiên Kiếm Tông, còn ngươi?
Hoàng Tiểu Uyển mở miệng trước, thật ra mục tiêu của nàng vẫn luôn là gia nhập Thiên Kiếm Tông.
Diệp Huyền gật đầu, rồi nói:
- Ta cũng sẽ đi, nhưng ta phải nhắc nhở nàng một chút, nơi này không nên ở lâu. Qua một thời gian nữa, lão tổ Vương gia có thể sẽ đến đây, cho nên ta đề nghị nàng mau chóng rời khỏi đây đi!
Hoàng Tiểu Uyển khẽ gật đầu, thật ra nàng sớm đã có quyết định này.
Cũng không thể ngồi đây chờ chết được.
- Còn nàng thì sao?
Diệp Huyền nhìn về phía Lý Nguyên Dao.