- Ta muốn đi cùng huynh.
Lý Nguyên Dao e thẹn nói.
Câu nói này khiến Diệp Huyền nhất thời không quen.
Theo như hắn biết, tính cách của Lý Nguyên Dao đâu phải thế này?
Ban đầu, Diệp Huyền định đi một mình.
Nhưng nghĩ lại...
Có cỗ máy farm kinh nghiệm hình người là Lý Nguyên Dao ở bên, chẳng phải mình có thể tùy lúc tùy nơi...
Khụ khụ!
À không, phải nói là tùy lúc tùy nơi tặng quà mới đúng.
Diệp Huyền gật đầu.
Lý Nguyên Dao thấy Diệp Huyền đồng ý, mặt mày lập tức rạng rỡ, hai tay ôm lấy cánh tay hắn.
Cũng không biết là Lý Nguyên Dao cố ý hay vô tình, thân thể mềm mại của nàng cứ thế áp sát vào nửa người Diệp Huyền.
- Yêu tinh!
Hoàng Tiểu Uyển thấy vậy liền thầm mắng trong lòng.
Nàng cảm thấy Lý Nguyên Dao đúng là không biết xấu hổ.
Càng nghĩ càng tức, nàng lập tức vòng tay kéo lấy cánh tay còn lại của Diệp Huyền.
Hai người cứ thế ôm chặt lấy Diệp Huyền từ hai phía.
Cảnh tượng này khiến Diệp Huyền dù mặt dày đến đâu cũng phải đỏ lên.
Ba người trò chuyện một lúc rồi lần lượt rời đi.
Vốn dĩ Diệp Huyền định hôm nay sẽ dạy kiếm pháp cho Hoàng Tiểu Uyển, nhưng sự xuất hiện của Lý Nguyên Dao đã làm xáo trộn kế hoạch.
Hai người đành hẹn ngày mai sẽ học sau...
Cùng lúc đó.
Tại tổ trạch của Vương gia.
- Cái gì! Ngươi nói cháu của ta chết rồi?
Lão tổ Vương gia, Vương Dật Trần, nhíu mày.
Vương Dật Trần có khuôn mặt nam tính, trông trạc ba mươi mấy tuổi.
Nhưng thực chất, gã đã ba trăm năm mươi tư tuổi.
Nếu không phải nhờ đột phá Kim Đan kỳ giúp tăng thêm hai trăm năm tuổi thọ, e là gã đã sớm hết thọ mà chết.
- Nói, là do kẻ nào làm?
Vẻ mặt Vương Dật Trần âm trầm.
Ai mà không biết, vị lão tổ này sủng ái nhất chính là cháu trai Vương Đằng.
Bây giờ lại bị người ta giết, đây chẳng khác nào vả thẳng vào mặt gã.
- Bẩm lão tổ, kẻ đã sát hại Vương công tử là một tu sĩ Luyện Thể tên Diệp Huyền!
Tên đệ tử Vương gia đang quỳ phía dưới run rẩy trong lòng.
Còn chưa kịp lấy hơi, một luồng uy áp kinh khủng đến nghẹt thở đã giáng xuống người hắn.
Gã trai trẻ lập tức bị ép nằm rạp xuống đất, mặt mày tái nhợt.
- Ngươi dám đùa ta? Một tu sĩ Luyện Thể mà có thể giết cháu trai của ta sao?
Vẻ mặt Vương Dật Trần tối sầm, như thể trí thông minh của mình vừa bị sỉ nhục.
- Lão... Lão tổ, thật... thật sự là một tu sĩ Luyện Thể, hắn...
Gã trai trẻ bị luồng uy áp kia ép đến không nói nên lời.
- Nói!
Uy áp lập tức giảm bớt, gã trai trẻ như được đại xá.
- Lão tổ, tên tu sĩ Luyện Thể này không đơn giản, nghe nói hắn có thể lập tức tăng tu vi lên Luyện Khí kỳ, còn sở hữu một tấm lá bùa chứa một đòn toàn lực của tu sĩ Kim Đan cực kỳ khủng bố!
Vương Dật Trần lộ vẻ kinh ngạc, nét mặt kinh nghi bất định.
Gã nghiêm túc hỏi:
- Có tra được thân phận của kẻ này không?
- Tra được rồi ạ, kẻ này là một tán tu bình thường, cha mẹ hắn chỉ là phàm nhân, đã chết từ mấy năm trước.
Gã trai trẻ mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, rõ ràng là vô cùng sợ hãi Vương Dật Trần.
Vương Dật Trần trầm ngâm suy nghĩ.
- Ngươi lui ra đi.
Gã trai trẻ cung kính lùi dần ra khỏi cửa.
- Một đòn của Kim Đan, không biết còn nữa hay không, món đồ của kẻ này ta phải có bằng được!
Vương Dật Trần nở một nụ cười nham hiểm.
Gã đoán rằng Diệp Huyền hẳn là do cơ duyên xảo hợp mà có được đại cơ duyên nào đó.
Vì vậy, lòng tham của gã nổi lên.
- Để tránh đêm dài lắm mộng, xuất phát ngay bây giờ.
Vương Dật Trần lên đường.
Không mang theo một ai.
Gã tin rằng với tu vi Kim Đan của mình, tóm gọn một tên tu sĩ Luyện Khí quèn là chuyện dễ như trở bàn tay...
Lại nói về Diệp Huyền.
Lúc này, tại một khoảng đất trống lớn bên cạnh căn nhà lá của Diệp Huyền.
Hoàng Tiểu Uyển và Diệp Huyền đang đứng đối diện nhau.
Trong tay Diệp Huyền là thanh Thái Hư Thánh Kiếm uy phong lẫm liệt của hắn.
- Nhìn cho kỹ vào, một kiếm này ta chỉ dạy một lần, có lĩnh ngộ được hay không là tùy vào thiên phú của nàng!
Diệp Huyền nghiêm mặt nói.
Hoàng Tiểu Uyển khẽ gật đầu, vẻ mặt kích động thấy rõ.
Nàng, Hoàng Tiểu Uyển, từ nhỏ đã có một ước mơ.
Đó là một ngày nào đó có thể cầm một thanh kiếm, sau đó "vèo vèo" vài đường là miểu sát được kẻ địch.
Trông phải ngầu biết bao nhiêu.
Thậm chí nàng đã bắt đầu mơ mộng.
- Đừng có phân tâm!
Diệp Huyền thấy Hoàng Tiểu Uyển lại lơ đãng thì khẽ lắc đầu.
Hoàng Tiểu Uyển xấu hổ cười một tiếng, lập tức tập trung nhìn về phía Diệp Huyền.
Thấy vậy, Diệp Huyền liền cầm kiếm lên.
Ánh mắt hắn lập tức trở nên sắc bén.
Khí thế trên người hắn đột nhiên biến đổi, đó là một luồng kiếm ý bách chiến bách thắng, dũng mãnh vô song!
Chỉ thấy một luồng kiếm khí cực kỳ cường hãn tuôn ra khỏi vỏ.
- Có nhìn ra được gì không?
Diệp Huyền mỉm cười nhìn về phía Hoàng Tiểu Uyển.
Hoàng Tiểu Uyển ngơ ngác.
Nhìn cái gì?
Huynh xuất kiếm lúc nào vậy?
Nhìn vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc của Hoàng Tiểu Uyển, Diệp Huyền biết cô nàng này có lẽ ngay cả lúc hắn ra tay cũng không thấy được.
Thật ra Diệp Huyền đã sớm đoán được kết quả là Hoàng Tiểu Uyển sẽ không học được.
Mình đây sở hữu Kiếm Tâm Thông Minh.
Còn nàng, Hoàng Tiểu Uyển, chỉ có hai quả óc chó.
Học được mới là chuyện lạ!
Cho nàng một trăm năm nữa cũng chưa chắc đã lĩnh ngộ được kiếm ý.
Hoàng Tiểu Uyển thấy Diệp Huyền lắc đầu, biết thiên phú kiếm đạo của mình cực kém.
- Không sao, kiếm đạo đâu có đơn giản như vậy, nhưng ta tin một ngày nào đó ta sẽ thành công!
Hoàng Tiểu Uyển tuy thích mơ mộng, nhưng nàng cũng thật sự rất nỗ lực.
Nếu không thì cũng chẳng thể tu luyện tới Luyện Khí tầng ba.
Diệp Huyền thấy Hoàng Tiểu Uyển không hề nản lòng thì khẽ gật đầu.
Nhưng hắn gọi Hoàng Tiểu Uyển đến không chỉ để hoàn thành lời hứa, mà mục đích chính là để tặng quà.
Bây giờ hắn đang có một lượt hoàn trả của Hệ thống, tặng quà là không thể ngừng.
Cái gì?
Không phải là hai lượt sao?
Hỏi hay lắm. Diệp Huyền lúc đó đã dùng một lượt lên người Lý Nguyên Dao, thật ra hắn chỉ muốn xem nàng có kích hoạt bạo kích hay không mà thôi.
Cho nên hắn chỉ tặng mấy chục viên linh thạch hạ phẩm.
Nhưng điều khiến Diệp Huyền không thể ngờ tới là...
Lý Nguyên Dao lại đỉnh đến thế, trực tiếp cho hắn một cú bạo kích đỉnh cấp.
Lúc đó Diệp Huyền đã hưng phấn một hồi lâu.
Tặng mấy viên linh thạch thôi mà đã đỉnh như vậy rồi?
Vậy nếu tặng mấy món thiên tài địa bảo thì sao?
Không dám nghĩ tới! Thật sự không dám nghĩ tới!
Rất nhanh.
Diệp Huyền lấy ra một viên đan dược màu sắc rực rỡ từ trong nhẫn trữ vật.
Hắn chậm rãi đưa tới trước mặt Hoàng Tiểu Uyển.
Hoàng Tiểu Uyển nhìn thấy viên đan dược thì biến sắc.
- Đây là Sơ cấp Ngưng Nguyên Đan?
Sơ cấp Ngưng Nguyên Đan là loại đan dược tốt nhất dành cho tu sĩ Luyện Khí.
Một viên hạ phẩm đã có thể giúp tu sĩ Luyện Khí tăng hai tiểu cảnh giới trong thời gian ngắn.
Nó có thể tăng tốc độ tu luyện lên rất nhiều, huống chi là thượng phẩm, nghe nói một viên có thể giúp tăng ít nhất năm tiểu cảnh giới!
Nhưng loại đan dược cấp bậc này cực kỳ hiếm, giá cả trên trời, quan trọng nhất là gần như không có chỗ mua.
Mà viên trong tay Diệp Huyền lại là thượng phẩm.
Hoàng Tiểu Uyển chỉ là một tán tu, không am hiểu luyện đan nên không nhìn ra được phẩm giai của nó.
Diệp Huyền đơn thuần là do may mắn, vừa hay gặp được người bán.
Loại này bình thường giá không dưới 2. 500 linh thạch hạ phẩm.
Nhưng Diệp Huyền đã phải bỏ ra gần 5. 000 linh thạch hạ phẩm mới mua được.
Dù sao đối với Diệp Huyền mà nói, có Hệ thống trong tay, tiền bạc chỉ là một dãy số mà thôi.
- Đúng vậy, đây là một viên thượng phẩm Sơ cấp Ngưng Nguyên Đan. Ta nghĩ Tiểu Uyển nàng không có tài nguyên tu luyện nên rất lo lắng, vì vậy đã phải đập nồi bán xoong mới mua được viên này.
Diệp Huyền cười nói, như thể lấy được nó rất dễ dàng.
Hoàng Tiểu Uyển thấy vẻ mặt nhẹ nhõm của Diệp Huyền, trong lòng lại cảm thấy khó chịu.
Nàng biết, Diệp Huyền cố tình tỏ ra thản nhiên như vậy là để cho mình an tâm.
"Hắn quá yêu mình!"
Giờ phút này, trong lòng Hoàng Tiểu Uyển chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất.
Thế là, đôi mắt Hoàng Tiểu Uyển hơi hoe đỏ.
Một giây sau, nàng trực tiếp lao vào lòng Diệp Huyền.
Hoàng Tiểu Uyển biết, chỉ có cách này mới có thể bày tỏ lòng cảm kích của mình.
Diệp Huyền bị Hoàng Tiểu Uyển ôm như vậy nhưng trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.
Hắn chỉ đang mong chờ xem lần này Hệ thống sẽ cho mình loại thần đan nào, liệu có thể giúp mình thoát thai hoán cốt hay không?
- Diệp Huyền, hôn ta.
Hoàng Tiểu Uyển đột nhiên thốt ra một câu.
Nàng mang theo vẻ mặt mong đợi nhìn Diệp Huyền.
Diệp Huyền thấy vậy thì bất đắc dĩ, nếu đối phương đã yêu cầu như thế, mình cũng không tiện từ chối.
Thế là.
Diệp Huyền trực tiếp hôn lên đôi môi hồng phấn của Hoàng Tiểu Uyển.
Hai người cứ thế hòa quyện vào nhau, cảm nhận hương bạc hà thanh mát, say lòng người trong hơi thở của đối phương.
Diệp Huyền nhẹ nhàng vòng tay qua eo Hoàng Tiểu Uyển, kéo nàng lại gần hơn, như thể muốn hòa nàng làm một với cơ thể mình.
Mãi đến hoàng hôn.
Hai người mới lưu luyến buông ra.