Diệp Huyền sở hữu tổng cộng năm Khí Toàn Oa.
Dù có trong tay mười viên đan dược tu luyện đỉnh cấp do Hệ thống hoàn trả, tu vi của hắn cũng không thể một bước lên trời.
Thế là.
Một ngày sau, Luyện Khí tầng hai!
Hai ngày sau, Luyện Khí tầng ba.
Bốn ngày sau, tu vi của hắn dừng lại ở Luyện Khí tầng bốn.
Hắn lại tốn thêm một ngày để ổn định cảnh giới.
"Hiệu quả của đám đan dược này mà rơi vào tay mấy tên thiên kiêu kia, có khi họ đột phá một lèo từ Luyện Khí sơ kỳ lên thẳng viên mãn cũng nên?"
Đây là suy nghĩ đầu tiên của Diệp Huyền sau khi ngừng tu luyện.
Chiến lực hiện tại của Diệp Huyền đã gần như vô địch trong cảnh giới Luyện Khí, nhưng điều này vẫn cần phải kiểm chứng thực tế.
"Tính theo thời gian, lão tổ Vương gia kia chắc cũng sắp đến nơi rồi!"
Khoảng cách giữa Vương gia và Tiểu Lang Trấn vô cùng xa xôi, cho dù tu sĩ Kim Đan có bay hết tốc lực cũng phải mất cả tháng trời.
Nhưng theo tính toán của Diệp Huyền, chỉ còn vài ngày nữa là lão tổ Vương gia sẽ đến.
"Cho nên, mình vẫn phải chuẩn bị thêm át chủ bài, nâng cao chiến lực. Giới tu tiên này, quan trọng nhất vẫn là một chữ 'cẩn'!"
Kiếp trước là một người con đất Việt, Diệp Huyền thích nhất là lối chơi an toàn, chậm mà chắc.
Ví như đời đầu tiên thì nằm im, đời thứ hai ẩn mình, đời thứ ba nghiên cứu, đến đời thứ tư mới bắt đầu thăm dò...
Lần này, Diệp Huyền không đến cửa hàng Răng Sói.
Bởi vì phần lớn công pháp ở đó đều không dùng được, không phù hợp với hắn.
Thế là Diệp Huyền bèn đi dạo quanh các sạp hàng ven đường để thử vận may.
Tuy biết lão tổ Vương gia sắp đến, nơi này sẽ không còn yên bình, nhưng chắc chắn vẫn có những tu sĩ liều mạng muốn kiếm một vố trước khi bão tới.
Lúc này.
Diệp Huyền đang thong thả dạo bước.
So với việc dạo phố ở giới tu tiên, Trái Đất quả thực hiện đại và cao cấp hơn nhiều.
"Hửm?"
Đúng lúc này, Diệp Huyền đi tới một sạp hàng trông hết sức bình thường.
Hắn lập tức cầm lên một mảnh vỡ màu đen cũ nát không rõ làm từ chất liệu gì.
- Lão bản, đây là thứ gì vậy?
- Đạo hữu, đây là mảnh vỡ mà lão phu tìm được trong một động phủ cổ xưa thời còn trẻ. Nhưng lão phu đã nghiên cứu rất lâu mà vẫn không nhìn ra tác dụng của nó.
Diệp Huyền khẽ nhíu mày.
Mảnh vỡ không rõ lai lịch?
"Những thứ không biết lai lịch mới là quý nhất, he he..."
- Khụ khụ, lão bản, thứ này ta lấy!
- A? Chẳng lẽ đạo hữu biết lai lịch của vật này?
Diệp Huyền lắc đầu.
- Được thôi, đạo hữu chỉ cần trả hai nghìn viên linh thạch hạ phẩm.
- Hai nghìn viên? Cáo từ!
Diệp Huyền quay người bỏ đi thẳng. Đùa chắc, tiền của mình cũng đâu phải từ trên trời rơi xuống.
Mà hình như đúng là từ trên trời rơi xuống thật...
Nhưng mình sẽ không làm một thằng ngốc, mua nó chẳng phải tự nhận mình khờ hay sao?
- Ây, ây, đạo hữu, thật ra giá cả có thể thương lượng mà!
Lão chủ quán thấy Diệp Huyền định đi thì vội vàng giữ lại.
- Cũng được, vậy đi, ta chịu thiệt một chút, một trăm viên linh thạch hạ phẩm.
Diệp Huyền nói, vẻ mặt còn tỏ ra đau như cắt thịt.
Chủ quán: ???
Mẹ nó chứ, ngươi trả giá kiểu này thì chém tận gốc của lão phu rồi còn gì?
Diệp Huyền thấy đối phương do dự, liền định rời đi.
- Ây, đạo hữu... Thôi được, thôi được, lão phu chịu thiệt vậy, một trăm thì một trăm!
Diệp Huyền giật mình, cảm giác mình trả giá vẫn còn cao.
Nhưng chuyện đó không quan trọng, một trăm viên, quá hời!
Diệp Huyền mang theo mảnh vỡ màu đen rời đi.
Lần này, Diệp Huyền định đến chỗ ở của Hoàng Tiểu Uyển.
Nhưng điều bất ngờ là Hoàng Tiểu Uyển đã sớm rời đi.
"Chắc là đã đến Thiên Kiếm Tông rồi."
Diệp Huyền thấy Hoàng Tiểu Uyển không có ở đây, đành thôi.
Thế là hắn liền đi đến nơi ở của Lý Nguyên Dao.
- Diệp Huyền, huynh đến rồi!
Lý Nguyên Dao vốn đang tu luyện, nhưng vừa nhìn thấy Diệp Huyền, nàng liền lao ngay vào lòng hắn.
Diệp Huyền không nhiều lời, trực tiếp lấy ra những món đồ định tặng cho Lý Nguyên Dao lần này.
Trong đó bao gồm cả mảnh vỡ màu đen không rõ lai lịch kia.
Lý Nguyên Dao không từ chối, nhận lấy tất cả.
- Được rồi, lần này ta đưa cho nàng đồ để tu luyện, nàng cứ chăm chỉ tu luyện đi nhé.
Nói rồi, Diệp Huyền liền chuẩn bị rời đi.
Nhưng Lý Nguyên Dao lại đột nhiên nắm chặt lấy tay hắn.
- Diệp Huyền, huynh đột phá Luyện Khí kỳ rồi sao?
Lý Nguyên Dao kinh ngạc xen lẫn vui mừng nói.
- Ờ, may mắn, may mắn đột phá thôi!
Lý Nguyên Dao nghe vậy, gương mặt xinh đẹp thoáng ửng hồng.
- Diệp Huyền, tối nay có thể ở lại đây không?
Diệp Huyền: ???
Yêu nghiệt, đừng hòng làm loạn đạo tâm của ta.
Diệp Huyền không chút do dự từ chối.
- Yên tâm, ta sẽ không chạm vào huynh đâu!
Lý Nguyên Dao cười nói.
Nhưng Diệp Huyền lại nghe thấy là lạ.
Giống như đã nghe câu này ở đâu đó rồi.
Nhưng Diệp Huyền vẫn lắc đầu, chủ yếu là không muốn, nếu không thì bạo kích sẽ không có.
- Van huynh đấy, ta biết huynh là vì tốt cho ta, nhưng mà ta không nhịn được.
Trên gương mặt xinh đẹp của Lý Nguyên Dao lộ rõ vẻ cầu khẩn.
Diệp Huyền thấy Lý Nguyên Dao đã như vậy, mình mà còn từ chối thì có còn là đàn ông không?
- Ai, thôi được, ai bảo ta yêu nàng đến thế cơ chứ?
- Thật á?
Lý Nguyên Dao mặt lộ vẻ ngạc nhiên mừng rỡ.
Diệp Huyền gật đầu, dù sao cũng đã đến nước này, mình chạy sao được?
- Nhưng mà, lát nữa nàng phải giữ nguyên vẻ mặt vừa rồi đấy.
- Vẻ mặt nào?
- Chính là vẻ mặt cầu xin ta ấy, he he...
- Đáng ghét!!
Lý Nguyên Dao dường như nghĩ tới điều gì đó, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng lên.
Đêm tối, luôn luôn cô độc.
Nhưng có một căn phòng trong khách điếm lại cực kỳ sống động.
Bên trong thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng cầu khẩn, phảng phất như có người đang phải chịu đựng sự giày vò không tưởng.
Nhưng đôi khi lại nghe thấy tiếng cười, đến cả chưởng quỹ cũng không phân biệt được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...
Ngày hôm sau.
【 Đinh! Phát hiện Lý Nguyên Dao đã mất đi thân phận tiên tử, tự động chuyển thành đạo lữ của ký chủ! 】
【 Đạo lữ của ký chủ sẽ không còn nhận được bạo kích, số lần hoàn trả sẽ đổi thành một tháng một lần hoặc một phần thưởng cố định của Hệ thống. Phát hiện bội số hiện tại của Lý Nguyên Dao là 15 lần, tương ứng với cấp bậc phần thưởng thấp nhất: bảo vật Tinh phẩm ngẫu nhiên! 】
【 Cấp bậc phần thưởng tương ứng với bội số: Tinh phẩm (0-100), Sử thi (100-1. 000), Truyền thuyết (1. 000-10. 000), Điển tàng (10. 000 - 100. 000), Thần cấp (100. 000 - 1. 000. 000) 】
Vừa tỉnh lại, Diệp Huyền đã nghe thấy âm thanh của Hệ thống.
"Hóa ra là vậy!"
Diệp Huyền xem như đã hiểu kết cục của việc mất đi thân phận tiên tử, nhưng phần thưởng dành cho đạo lữ này xem ra cũng không tệ.
Nhất là cấp Thần và Điển tàng, một triệu lần?
Mẹ nó chứ, phải là người phụ nữ thế nào mới đạt tới được con số đó, quá vô lý!
【 Đinh! Phát hiện ký chủ đã tặng tiên tử Lý Nguyên Dao một bộ công pháp Đế cấp hạ phẩm không trọn vẹn 《Thiên Nhân Chưởng》, tâm trạng của tiên tử dao động kịch liệt! Kích hoạt bạo kích đỉnh cấp! Nhận được bản đầy đủ của công pháp Đế cấp hạ phẩm 《Thiên Nhân Chưởng》! 】
【 Đinh! Phát hiện... 】
Diệp Huyền kinh ngạc, đây là bạo kích ra một bộ công pháp Đế cấp sao?
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Lý Nguyên Dao đang say ngủ trong lòng, Diệp Huyền cảm thấy cô nàng này chính là phúc tinh của mình.
Thế là Diệp Huyền ôm Lý Nguyên Dao chặt hơn một chút.
Dường như cảm nhận được cái ôm siết chặt của Diệp Huyền, Lý Nguyên Dao liền tỉnh giấc.
Nhưng nàng không nói gì, mà tiếp tục rúc sâu hơn vào lòng hắn.
Cảm nhận được thân thể mềm mại của Lý Nguyên Dao, Diệp Huyền mỉm cười, đưa tay xoa đầu nàng.
- Phu quân, ta đói!
Lý Nguyên Dao đột nhiên làm nũng.
Tu sĩ Luyện Khí vẫn chưa thể tích cốc, cho nên thỉnh thoảng vẫn phải ăn cơm để bổ sung năng lượng.
Chỉ có tu sĩ Trúc Cơ mới có thể bước đầu làm được việc này.
- Vậy lát nữa chúng ta ra ngoài ăn gì đó nhé.
Lý Nguyên Dao trong lòng Diệp Huyền đột nhiên ngẩng đầu lên đối mặt với hắn.
Diệp Huyền cúi đầu nhìn xuống, có thể thấy từng mảng da thịt trắng nõn.
- Nhưng mà ta đói ngay bây giờ!
Lý Nguyên Dao nói, mang theo một tia cười xấu xa.
Chỉ thấy thân thể mềm mại của Lý Nguyên Dao lại từ từ trượt xuống trong lòng Diệp Huyền.
Điều này khiến Diệp Huyền hơi kinh hãi.
Nhưng hắn rất nhanh liền thả lỏng...
Giữa trưa.
Diệp Huyền và Lý Nguyên Dao cuối cùng cũng rời khỏi khách điếm.
Lúc này đi trên đường, Diệp Huyền nhìn vòng eo thon gọn của Lý Nguyên Dao, cảm thấy dường như nó đã "no đủ" hơn một chút, trên mặt không khỏi lộ vẻ bất đắc dĩ.
- Tiếp theo nàng định đi theo ta mãi sao?
- Đúng vậy, không thì ta biết đi đâu?
Lý Nguyên Dao mỉm cười, xem ra tâm trạng của nàng hôm nay cực kỳ tốt.
- Cũng được, nhưng nàng thì no đủ rồi, còn ta phải bổ sung năng lượng, nên trước tiên tìm một quán ăn gì đó đã.
Lý Nguyên Dao khẽ gật đầu, hai tay vẫn luôn ôm chặt lấy cánh tay Diệp Huyền.
Hai người cứ thế đi trên đường.
Trông như một đôi tình nhân đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy...