Chương 8: Quý khách ơi, tôi biết cô đang ở trong đó
Dựa Vào Không Gian Để Thắng Lớn Trong Trò Chơi Sinh Tồn
undefined05-05-2026 22:58:10
Nghĩ vậy, Bạch Vũ nhanh chóng đóng cửa phòng lại, còn cẩn thận cài then xích an toàn.
Sau đó, cô bước nhanh đến cạnh giường, quăng chiếc ba lô ngụy trang dùng để che giấu Không Gian Ý Niệm sang một bên.
Cô không buồn để ý bụi bặm trên người, cũng chẳng thèm cởi giày mà cứ thế nằm ườn ra hình chữ "đại" lên giường.
Phù... Thật là thoải mái!
Cả ngày hôm nay phải phơi mình dưới nắng, chạy ngược chạy xuôi, lại thêm lúc đứng dưới sảnh phải căng thẳng, giờ vừa buông lỏng là đôi chân cô như không còn thuộc về mình nữa.
Cơn mệt mỏi như thủy triều ập tới, mí mắt trĩu nặng, toàn thân rã rời. Chưa đầy một phút, Bạch Vũ đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Không biết nằm bao lâu, cô mới dần tỉnh lại. Ánh sáng ngoài cửa sổ đã trở nên u ám. Cô cầm điện thoại xem giờ: 19:51.
Haiz... vậy là lỡ bữa tối miễn phí của nhà nghỉ rồi.
Cũng may, buổi chiều cô đã mua ít cơm hộp tự hâm và mì ăn liền nên cũng không lo đói.
Mì gói vừa nhẹ vừa rẻ, Bạch Vũ liền cho cả bốn hộp vào ba lô để làm vẻ bề ngoài. Toàn bộ đồ đạc quan trọng đều được cô cất vào Không Gian Ý Niệm.
Bạch Vũ bật dậy, cúi người lục ba lô.
"Đinh đong!" Chuông cửa đột ngột vang lên.
Bạch Vũ hơi nhíu mày, ngón tay đang đặt trên hộp mì khựng lại, cố tình giả vờ im lặng.
Trong phòng không bật đèn, cứ giả vờ như không có ai cũng chẳng sao.
"Đinh đong! Đinh đong!" Chuông cửa lại vang lên vài tiếng.
Bạch Vũ đành đặt hộp mì xuống, từ tốn đứng dậy, lặng lẽ bước đến phía cửa.
"Quý khách ơi, xin chào, tôi là nhân viên phục vụ số 3 của nhà nghỉ, Thải Hà, tôi mang bữa tối đến cho cô." Một giọng con gái trong trẻo vang lên từ bên ngoài.
Bạch Vũ không đáp lại. Cô nín thở, áp sát mắt vào lỗ nhòm quan sát.
Đèn hành lang đã bật sáng. Một cô gái trẻ búi tóc hai bên, mặc đồng phục phục vụ, tay bưng một hộp đựng thức ăn lớn. Cô gái đang tươi cười đứng trước cửa.
Bạch Vũ cẩn thận liếc nhìn phía sau, không có ai.
"Quý khách ơi, tôi biết cô đang ở trong đó, phiền cô mở cửa nhé." Cô gái nhìn thẳng vào lỗ nhòm.
"..."
Ánh mắt cô ta chạm đúng vào mắt Bạch Vũ. Đồng tử Bạch Vũ hơi co lại. Cô hít sâu một hơi rồi chậm rãi mở cửa.
Cô gái thấy cô liền cười mắt cong như trăng lưỡi liềm, giọng tinh nghịch: "Hì, tôi đoán đúng rồi nha. Quý khách ơi, đây là bữa tối của cô. Con gái ở bên ngoài phải nhớ ăn uống đầy đủ nhé."
Nói rồi, cô ta đưa hộp thức ăn cho Bạch Vũ.
"Lúc nãy tôi ngủ quên nên không nghe tiếng chuông, cảm ơn nhé." Bạch Vũ cười gượng, hai tay nhận lấy.
Trong hộp cơm là thịt xào ớt nóng hổi, rau muống xào tỏi, một phần canh trứng rong biển, thêm một ít dưa muối. Trông vừa ngon vừa đủ dinh dưỡng.
Bạch Vũ vốn không thấy đói, nhưng nhìn vậy bụng bỗng réo lên.
Thấy cô gái chưa có ý rời đi, Bạch Vũ nuốt nước bọt, giả vờ tò mò hỏi: "Chị ơi, khách lỡ giờ ăn đều được mang cơm tận phòng sao?"
Cô gái trông có vẻ cũng muốn trò chuyện thêm.
Cô ta vê vê sợi tóc mai, cười đáp: "Tất nhiên là không rồi. Anh A Phát ở quầy nói lúc làm thủ tục nhận phòng, anh ấy đã làm mất khá nhiều thời gian của cô. Nên để xin lỗi, ba ngày đầu nếu cô lỡ giờ ăn tối, chúng tôi đều sẽ đặc biệt giữ suất cho cô. Dù sao giờ ăn tối của nhà nghỉ đúng là hơi ngắn thật."
"Ồ, ra vậy... Thế hai ngày tới, chị có thể giúp tôi mang luôn bữa tối được không? Nói thật chứ tôi hơi ngại đám đông, không quen ăn ở chỗ đông người." Bạch Vũ cười ngại ngùng, thốt ra lời mà không cần suy nghĩ.