Chương 6: Suỵt, không được tiết lộ thông tin khách hàng
Dựa Vào Không Gian Để Thắng Lớn Trong Trò Chơi Sinh Tồn
undefined05-05-2026 22:58:10
"Tu... tu... tu..."
Nghe tiếng tút dài trong điện thoại, Bạch Vũ suýt nữa thì phun máu. Cô thật sự không chịu nổi cái tư duy vòng vo của đám NPC trong trò chơi này nữa rồi!
Ai mà rảnh rỗi tới mức đi quấy rầy sở trị an chứ!
Ai mà dám làm chuyện đó chứ!
Xem ra, sau này nếu gặp nguy hiểm, con đường cầu cứu bên trị an coi như xong.
Nghĩ thì nghĩ vậy, Bạch Vũ vẫn làm theo lời người phụ nữ bên kia điện thoại, liếc nhìn lại "hiện trường vụ án" khi nãy. Và chỉ vừa liếc qua thôi, cô liền chết lặng tại chỗ.
Chỉ mới gọi điện có vài phút, cây kim tiền đẫm máu ấy... biến mất rồi! Máu trên ghế sofa, trên bàn trà, cả trên sàn nhà cũng không còn dấu vết! Hiện trường trống trơn, chẳng còn gì hết như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, mọi thứ trở nên sạch sẽ tinh tươm!
"!!!" Bạch Vũ hít mạnh một hơi, vội đưa tay véo mạnh vào nhân trung.
"Đinh!" tiếng chuông thang máy vang lên.
Cửa bên kia còn chưa mở, Bạch Vũ đã nhanh chóng hít sâu, chỉnh sửa nét mặt, rồi đứng thẳng như tượng.
Cửa mở ra, A Phát vội vàng bước ra với nụ cười thân thiện thường trực.
Thấy phía sau anh ta không có ai, cô mới thở phào nhẹ nhõm, lòng cảnh giác cũng giảm bớt đôi phần.
Nhìn thấy cô vẫn đứng nguyên chỗ cũ, A Phát vội tiến lại, mặt đầy áy náy: "Cô gái xinh đẹp, thật xin lỗi đã để cô chờ lâu. Giờ tôi sẽ làm thủ tục nhận phòng ngay cho cô! Cô muốn quẹt thẻ hay trả tiền mặt?"
"Quẹt thẻ." Bạch Vũ đáp rồi rút chiếc thẻ ngân hàng từ túi ra đưa cho anh ta.
"Vâng, cô vui lòng chờ một chút."
A Phát cúi người, hai tay nhận lấy thẻ, ngón tay gõ nhanh như bay trên bàn phím máy tính.
Rất nhanh, anh ta lễ phép trả lại thẻ cho cô: "Thưa khách, thủ tục nhận phòng đã hoàn tất. Tổng số tiền trừ là sáu nghìn tệ, trong đó tiền phòng là năm nghìn tư, tiền đặt cọc sáu trăm sẽ được hoàn lại vào tài khoản của cô sau khi trả phòng vào ngày cuối cùng. Bây giờ tôi sẽ dẫn cô lên phòng, phòng của chúng ta ở tầng 4."
Bạch Vũ thử dò hỏi: "Xin hỏi, tôi có thể tự lên phòng được không?"
A Phát lắc đầu, nụ cười vẫn không đổi: "Xin lỗi cô, nhưng tôi cần lên cùng để cài đặt dấu vân tay và hướng dẫn một số lưu ý khi ở nhé."
Ha, bảo sao khi nãy bọn họ ở trên đó lâu đến thế.
"Ồ." Bạch Vũ khẽ đáp, sau đó cố ý chỉ về phía khu ghế sofa vừa rồi, hỏi như vô tình: "À đúng rồi, còn vết máu và cái cây khi nãy..."
A Phát cười gian một cái: "Quý khách ơi, chỗ đó bây giờ chẳng phải sạch như mới rồi sao?"
"!!!!"
Bạch Vũ im bặt. Nụ cười của anh ta vẫn y như cũ, giả tạo như một chiếc mặt nạ. Lúc đầu trông thì thân thiện, nhưng nhìn kỹ lại khiến người ta rợn tóc gáy.
Hai người im lặng bước vào thang máy, A Phát nhấn nút tầng 4. Bạch Vũ đảo mắt quan sát cabin, quả nhiên trong thang máy cũng không có camera.
Thang máy chạy chậm, cô tranh thủ hỏi: "À này, A Phát, cho tôi mạo muội hỏi, vị khách đầu trọc khi nãy ở phòng nào thế?"
Câu hỏi này chỉ nhằm mục đích sau này cô có thể tránh xa "quả trứng luộc" bạo lực ấy càng xa càng tốt.
A Phát cười nửa miệng: "Xin lỗi quý khách nhé, chúng tôi không thể tùy tiện tiết lộ thông tin riêng tư của khách hàng đâu ạ."
"Đinh!" thang máy tới tầng.
Bạch Vũ vốn đoán trước anh ta sẽ nói vậy, liền đổi cách hỏi: "Thế tôi hỏi một câu khác nhé. Ở đây có bao nhiêu phòng hướng biển? Nằm ở tầng mấy vậy? Tôi định khi hết chín ngày sẽ thuê thêm một ngày phòng hướng biển để trải nghiệm."
Câu hỏi này rất bình thường, chẳng đụng chạm gì đến quyền riêng tư nên anh ta buộc phải trả lời.
"Chỉ có một phòng ở tầng 5, vị trí đẹp nhất." A Phát ngẩn ra một giây rồi đáp.
Nói xong, anh ta giơ tay chặn cửa thang máy, cúi người lễ phép nói: "Quý khách, tới tầng rồi, mời cô ra trước."
Bạch Vũ bước ra, cố tình đi chậm lại, theo sau anh ta hướng về căn phòng ở cuối hành lang. Dọc đường, cô âm thầm quan sát từng cánh cửa đóng kín, thầm nghĩ: "Bên trong những căn phòng đó, chẳng lẽ đều là người chơi sao?"