Chương 53: Mưu Hèn Kế Bẩn

Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng

undefined 04-04-2026 21:29:05

Những lời này của Lâm Chí Viễn như một gáo nước lạnh làm Lâm Xuyên bừng tỉnh ngộ. "Phụ thân, hài nhi có chút quen biết với Lương Chính Nam, nhi tử của kế thất đó..." "Hãy từ từ tiếp cận hắn, hãy nói rằng sự giàu sang của phủ Trấn Quốc Công sau này ít nhiều cũng liên quan đến hắn ta. Dù Lương thị không nhận kế thất kia làm nương nhưng hắn ta và Lương thị cùng một cha, cũng được coi là huynh muội. Lấy lý do cậu lớn trông coi cháu, hắn ta có thể nhúng tay vào chuyện của Thôi Lang." Lâm Chí Viễn đã cho hắn ta đủ gợi ý. "Vậy là được sao?" Lâm Xuyên nghi hoặc hỏi. "Tất nhiên không được, nghe đâu Lương thị đã đoạn tuyệt với Lương gia rồi, đến lúc đó tất sẽ có một phen tranh chấp. Chỉ cần Lương gia nhận ra rõ lòng Lương thị tất sẽ nổi điên, khi đó ảnh hưởng ngầm của ngươi mới phát huy tác dụng." "Chúng ta hiện nay dựa vào ngoại tổ và cữu cữu của ngươi, đủ thời gian đứng vững ở kinh thành, Thôi Lang tuổi còn nhỏ, muốn nó xảy ra chuyện cũng chẳng cần đến chúng ta tự ra tay." "Lâm gia phải giữ danh trong sạch, dù Thôi An Như có hận cách mấy cũng không thể tìm ra chứng cứ gì để vu cáo chúng ta, cung đình có che chở nàng ta thì đã sao?" Lời của Lâm Chí Viễn khiến ngay cả Ôn thị cũng cảm thấy lão gia của mình như đang phát sáng. Lâm Xuyên nghe mà hào hứng: "Phụ thân, hài nhi lại nghĩ rằng, không cần giết Thôi Lang đâu, chi bằng khiến nó trở thành một kẻ ngốc nghếch hoặc tàn phế, để Thôi An Như ngày ngày phải nhìn mà đau lòng, chẳng phải càng hả dạ hơn sao?" Ánh mắt hắn ta trở nên độc ác, tham lam, hai tay đã bắt đầu cọ vào nhau như muốn hành động ngay. "Đó là chuyện sau này, hiện tại điều chúng ta cần làm là ẩn nhẫn chờ thời, Tiêu Nhượng và muội muội ngươi kết hôn nhiều trắc trở, nay nó đã có thai mà Tiêu Nhượng đang tuổi sung mãn, nếu xảy ra chuyện gì rất dễ tiện nghi cho kẻ khác." Lâm Chí Viễn nhắc nhở xong, Ôn thị lại khuyên ông nên an tâm. "Ta sớm đã bàn bạc với Tri Âm về việc này, đến khi cần, chỉ việc chọn một tỳ nữ trong số người của nàng đưa qua, giữ chặt khế ước bán thân trong tay, chúng cũng chẳng dám giở trò gì." Ôn thị hiển nhiên đã chuẩn bị kỹ lưỡng nên không hề lo lắng. Lâm Chí Viễn gật đầu, quay sang Lâm Xuyên dặn dò: "Quản sự kia đã thay ngươi nhận tội rồi, ngươi biết mình nên làm gì không?" Lâm Xuyên vội nói: "Tất nhiên là phải đối xử tử tế với ông ta, cho ông ta một khoản tiền để rời khỏi đây." "Ông ta có một đứa nhi tử, đưa nó đến bên cạnh ngươi đi." Qua lời nhắc của Lâm Chí Viễn, Lâm Xuyên đã hiểu mình cần phải làm gì. ... Trong cung. Thái hậu nương nương nhìn Thôi An Như bằng ánh mắt dịu dàng, giọng điệu đầy quan tâm: "Những ngày qua, thực là khổ cho con rồi." "Ngày trước có phụ huynh che chở, thần nữ còn phải tận hiếu, kính thuận trưởng bối nhà Tiêu gia, nay cả nhà đều lâm vào cảnh đơn chiếc, lại còn một cháu trai thơ dại, không gắng sức sống tiếp chẳng phải sẽ thực sự trở thành cá nằm trên thớt của kẻ khác hay sao?" Sự tỉnh táo của Thôi An Như khiến Thái hậu nương nương vừa cảm thán lại vừa xót xa. Một mặt bà ngưỡng mộ sự thấu đáo của nàng, mặt khác lại cảm thấy thương tâm. "Nếu có điều gì cần, nhất định không được khách khí với ai gia đâu đấy." Thái hậu nương nương chân thành nói. Thôi An Như biết rằng sự chân thành này phần nhiều đến từ việc nàng là truyền nhân của y tiên, người có thể chữa khỏi bệnh cho cháu trai mà Thái hậu yêu thương nhất. "Đa tạ nương nương ưu ái, một thân phận quận chúa đã là đủ lắm rồi ạ." Thái hậu nương nương thở dài, ánh mắt thêm phần từ ái. "An Như, ai gia biết con đang nghĩ gì, con đường này quá gian nan, dẫu con không gây hấn vẫn sẽ có người coi con là địch." "Thần nữ sớm đã chuẩn bị tâm lý rồi, lúc nào cũng có kẻ tiểu nhân dòm ngó cảnh sắc nơi cao, nghĩ rằng Thôi gia đổ xuống, vị trí ấy tất là của hắn ta. Thay vì để hắn ta đạp lên, biến thành bậc thang giúp hắn ta trèo cao, chẳng thà hóa thành một vực sâu ngăn cách, trơ trọi nhưng không lay động." Thái hậu nương nương nở nụ cười tán thưởng, không khuyên thêm lời nào. Lúc này, cung nhân bước vào bẩm báo: "Phủ Thái sư gửi thiếp mời, thỉnh Thái hậu nương nương cho thái y đi thăm khám cho Hạ lão thái gia." "Hãy mời Trần Thái y đi một chuyến đi." Thái hậu nương nương liếc nhìn Thôi An Như rồi mới mở lời, nể mặt Ôn Thái sư, bà vẫn phải đồng ý. "Hạ Lão thái gia tuổi đã hơn tám mươi, cũng coi là trường thọ." Nghe vậy, Thôi An Như chỉ khẽ gật đầu: "Đúng vậy, nếu giờ người mất cũng là hỉ tang." Thái hậu nương nương hơi sửng sốt rồi nói: "Ai gia vốn nghĩ con sẽ quan tâm chứ, từ trước, lão thái gia này từng được sư phụ của con cứu chữa..."