Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng
undefined04-04-2026 21:29:05
"Khi đó chúng ta đều là thân bất do kỷ, may mắn hiện tại mọi sự đã quay lại vị trí vốn có. Thái Hậu nương nương chẳng qua chỉ vì thấy nàng ta đáng thương mà ban cho danh hiệu quận chúa để ngăn chặn miệng đời mà thôi, dẫu trên triều đình có nhiều lời bàn tán nhưng Hoàng Thượng vẫn chưa hạ tội, điều này đã cho thấy rõ thái độ của ngài."
Nghe xong, tâm trạng của Tiêu Nhượng khởi sắc, hắn ta nắm tay Lâm Tri Âm kéo nàng ta ngồi cạnh bên.
"May mà có nàng..."
Lâm Tri Âm thuận thế nói: "Ca ca hôm nay cũng chỉ vì muốn giúp chúng ta xả giận, không ngờ lại thành chuyện bất lợi..."
"Không phải đã có tên quản sự chịu tội thay rồi sao, đừng lo lắng, như nàng nói đấy, phụ tử Trấn Quốc Công đã chết, ta cũng là nhờ quân công mà được phong hầu. Qua một thời gian nữa, sứ giả Đại Khánh sẽ nhập kinh, đến khi ấy, bách tính sẽ nhớ lại rằng chính nhờ ta thắng trận mới khiến Đại Khánh phải cung kính cầu hòa, cũng sẽ nhớ rằng phụ tử Trấn Quốc Công đã không còn, người bảo vệ họ hiện tại là ta."
Lâm Tri Âm gật đầu liên tục: "Đúng vậy, chúng ta cứ chờ xem, thử xem giữa ta và Thôi An Như, ai mới là người cười sau cùng."...
Tại Lâm phủ, không khí cũng náo nhiệt không kém.
Lâm Chí Viễn bắt Lâm Xuyên quỳ suốt, lạnh lùng nói: "Nghĩ không ra mình sai ở đâu thì đừng hòng đứng lên."
"Lão gia, Xuyên nhi cũng chỉ vì muốn thay Tri Âm phát tiết cơn giận thôi, chẳng qua cái ả Thôi An Như kia quá xảo quyệt, lại thêm gia đình kia ăn nói chẳng giữ mồm miệng, xin ông đừng trách nó nữa mà."
Ôn thị đứng một bên khuyên nhủ, còn thử đỡ Lâm Xuyên dậy.
"Phu nhân, bà chớ động vào, cứ để nó tiếp tục quỳ đó!"
Lâm Chí Viễn ngăn lại, vòng quanh Lâm Xuyên vài bước.
"Tuy rằng tên quản sự kia đã bị đuổi ra ngoài nhưng ai mà không đoán được chuyện này là do Lâm gia chúng ta làm? Trước khi hành sự, ngươi không nghĩ đến việc nếu thất bại thì phải thu xếp hậu quả thế nào sao? Để đối phương biết được thân phận quản sự của nhà ta, đó chính là đại kỵ."
Lâm Xuyên lúc này mới hiểu ra ý cha.
"Vậy thì, phụ thân không phải phản đối việc con đứng ra giúp muội muội sao?"
Lâm Chí Viễn tung một cước đá hắn ta: "Cái đầu của ngươi có thể ngu thêm chút nữa được không? Thôi An Như khiến Lâm gia chúng ta mất hết mặt mũi, vốn dĩ cữu cữu và ngoại tổ phụ của ngươi đã đồng ý sẽ giúp ta thăng chức vào thời điểm thích hợp nhưng nay lại bị Thôi An Như phá rối một trận, lại không biết phải đợi đến khi nào mới có cơ hội nữa, ta hận không thể khiến nàng ta sống không bằng chết kia kìa!"
Lâm Xuyên lúc này hoàn toàn giác ngộ.
"Phụ thân, vậy nhi tử nên làm thế nào đây?"
Ánh mắt Lâm Chí Viễn trở nên hiểm ác, giọng nói cũng lạnh lẽo: "Chẳng lẽ trên đời này, thật sự không còn người nào mà Thôi An Như quan tâm sao?"
"Thôi Lang!"
Lâm Xuyên vừa thốt ra cái tên ấy, đôi mắt đã sáng rực lên.
"Phụ thân, hài nhi biết phải làm thế nào rồi..."
Lâm Chí Viễn lại đá hắn ta một cái: "Ngươi biết cái gì mà biết!?"
Ôn thị xót con, vội nói: "Lão gia, ông không thể nói chuyện tử tế với nó được sao?"
Lâm Xuyên cũng thấy oan ức: "Phụ thân, vậy ý của người là gì?"
Lâm Chí Viễn nhìn hắn ta với ánh mắt thất vọng, phất tay bảo: "Đứng lên đi..."
Ôn thị lập tức tiến đến đỡ Lâm Xuyên dậy, lại chỉnh sửa y phục cho hắn ta.
"Tất cả lui ra đi."
Lâm Chí Viễn không quên đuổi hết hạ nhân ra ngoài, có những chuyện không thể để họ biết được.
"Thôi Lang là ngọn lửa cuối cùng của phủ Trấn Quốc Công, cũng là niềm hy vọng sau cùng của Thôi An Như và Lương thị, chỉ cần Thôi Lang xảy ra chuyện, phủ Quốc Công tất nhiên sẽ không còn cơ hội Đông Sơn tái khởi."
"Phụ thân, hài nhi cũng nghĩ như vậy..." Lâm Xuyên hưng phấn, trong mắt như lóe sáng.
"Thật sao? Vậy ngươi nói thử xem." Lâm Chí Viễn lần này không cắt ngang.
"Ngày phòng đêm phòng, khó phòng nổi trộm trong nhà, chỉ cần tìm cách hạ độc Thôi Lang khiến nó chết bất đắc kỳ tử, phủ Trấn Quốc Công liền tan nát hoàn toàn."
Lời của Lâm Xuyên không khiến Lâm Chí Viễn hài lòng.
Ông ta không vội đánh giá mà quay sang hỏi Ôn thị: "Phu nhân nghĩ sao?"
Ôn thị suy nghĩ một lát rồi nói: "Nói thì dễ, làm mới khó, Thôi gia hiện tại xem Thôi Lang như hy vọng cuối cùng, mọi thứ nó dùng qua nhất định sẽ được kiểm tra kỹ lưỡng, không để lộ ra bất cứ sơ hở nào."
Lâm Chí Viễn gật đầu đồng tình: "Phu nhân suy xét thấu đáo, không giống cái đầu nóng nảy của tiểu tử này."
"Phụ thân, vậy phải làm sao đây? Không phải người vừa nhắc rằng phải ra tay từ người mà Thôi An Như quan tâm nhất sao?"
Lâm Chí Viễn khẽ nhắc nhở: "Hiện tại Thôi Lang còn có mẫu thân, có mẫu thân thì sẽ có nhà ngoại, huống chi Lương thị hiện đang bất hòa với Lương gia, ngươi không nghĩ đến việc lợi dụng điều này sao?"
Lâm Xuyên vỗ đùi, vẻ mặt rạng rỡ: "Phụ thân quả là cao kiến! Nếu khiến người của Lương gia hạ độc Thôi Lang, dù Thôi gia có hận cách mấy cũng không thể thực sự tiêu diệt hết Lương gia, vì dù gì đó cũng là nhà ngoại của Lương thị kia mà."
Lâm Chí Viễn khẽ gật đầu: "Hiện tại Lương thị đã đoạn tuyệt với Lương gia, kế thất của Lương gia chắc chắn đầy oán hận với Lương thị. Phủ Trấn Quốc Công dù sao vẫn còn tài sản, ta không tin người Lương gia không muốn chiếm lấy, chỉ cần Thôi Lang chết thì Lương thị tất phải quay về Lương gia."