Chương 47: Trung Thành

Hòa Ly Rồi Gả Cao, Tướng Môn Độc Phi Ngầu Không Ai Sánh Bằng

undefined 04-04-2026 21:29:06

Tiêu Nhượng cảm thấy đầu óc như nổ tung, chuyện này rõ ràng đã lệch xa dự tính ban đầu của hắn ta quá nhiều rồi. Hắn ta chỉ sai người đi bắt cóc Thôi An Như, làm nàng ta mất đi thanh danh, sao lại biến thành chuyện đột kích doanh trại Thành Phòng quân thế này? "Hồi bẩm Hoàng thượng, hôm qua đại hôn của thần quả thực quá mức hỗn loạn, tổ mẫu và mẫu thân của thần đều ngất xỉu ngay tại hôn lễ, thần căn bản không có thời gian sắp xếp bất cứ chuyện gì... Hơn nữa, thần vừa mới nhậm chức Phó lãnh Thành Phòng quân, sao có thể tự lấy đá đập chân mình?" Lời giải thích của hắn ta nghe có vẻ hợp lý, nhưng sự chú ý của các đại thần trong triều lại tập trung vào sự rối ren của hôn lễ ngày hôm qua. Nhiều đại thần tham dự hôn lễ hôm qua nghĩ lại khung cảnh ấy vẫn cảm thấy thú vị. Ôn Kế Lễ cũng đã nghe kể lại toàn bộ chuyện xảy ra ở Tiêu phủ ngày hôm qua, trong lòng cũng thấy mất mặt thay cho Tiêu Nhượng. Tuy nhiên, việc những thân binh cũ của Tiêu Nhượng làm ra, Ôn Kế Lễ không tin rằng hắn ta thật sự có gan lớn đến vậy. "Vậy ý ngươi là những người từng vào sinh ra tử cùng ngươi, vừa được ngươi sắp xếp vào Thành Phòng quân lại tự nguyện dùng mạng mình để vu oan hãm hại ngươi, còn cố ý chọn đúng ngày đại hôn của ngươi để hành động ư?" Một vị đại thần vốn chẳng ưa Tiêu Nhượng lên tiếng. Người này ngày thường kính trọng nhất là Trấn Quốc Công nên với hành vi của Tiêu Nhượng, ông khinh thường đến tận xương tủy. "Điều này, bản hầu thực sự không cách nào giải thích, chỉ có điều, từ tất cả những chuyện xảy ra trong ngày đại hôn của bản hầu đều có thể nhìn ra dấu vết có người cố ý gây khó dễ. Về phần kẻ đứng sau là ai, bản hầu tin rằng chư vị cũng có thể đoán được." Tiêu Nhượng trong lúc cấp bách liền nảy ra ý đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Thôi An Như. "Ý ngươi là gì?" Vị đại thần kia tiếp tục hỏi. Tiêu Nhượng dập đầu một cái, nghiêm túc đối diện với Hoàng thượng mà nói: "Hoàng thượng, vốn có một số việc thần định nhẫn nhịn nhưng có người thực sự ép người quá đáng, thần không thể không nói." Hoàng thượng trong lòng đã rõ, Tiêu Nhượng muốn nhắm vào ai. Nhưng trình tự cần có thì vẫn phải đi, những lời vô nghĩa cũng phải nghe. "Cứ nói." Tiêu Nhượng cung kính chắp tay: "Tạ Hoàng thượng!" Nói xong, hắn ta hít sâu một hơi. "Hôm qua trên đường thần đi đón dâu, thần bị người của An Quốc Quận Chúa tại cửa hàng nàng ấy lập nên chắn đường, đổi sang đường lớn khác vẫn vậy. Không rõ vì sao, ngày ưu đãi tại cửa hàng nàng ấy lại trùng khớp với ngày đại hôn của thần, suýt chút nữa làm thần lỡ giờ lành..." "Thần vừa đón dâu xong, ra khỏi cửa thì gặp vô số chim... Hơn nữa, còn bị..." Đến đây, Tiêu Nhượng vẫn không thể nói ra những gì đã xảy ra. "Trẫm đã nghe kể về chuyện này rồi..." Lời giải vây của Hoàng thượng lại càng làm Tiêu Nhượng thêm khó chịu và nhục nhã. "Thời khắc bái đường, tổ mẫu cùng mẫu thân của thần lần lượt ngã quỵ, sau đó lang trung khám xong lại nói rằng, nguyên nhân là do họ nhiều năm dùng tuyết liên. Thần nghi ngờ lời của vị lang trung này, sai người đi tìm lại thì phát hiện ông ta đã mất tăm, người biết tổ mẫu thường xuyên dùng tuyết liên, chẳng phải là An Quốc Quận Chúa hay sao?" Tiêu Nhượng dừng lại một chút, sau đó nói tiếp: "Về phần thân binh mà Hoàng thượng nhắc tới, trước đây đều là Trấn Quốc Công ban thưởng cho thần. Tâm ý của họ chưa chắc đã hướng về thần... Thần vì bảo toàn danh tiếng của đích nữ họ Lâm, chấp nhận cưới làm bình thê, nhưng có kẻ vì muốn hãm hại thần, e rằng đã không thể che giấu được tâm tư của mình nữa..." Những lời này vừa dứt, vị đại thần vừa chất vấn Tiêu Nhượng không nhịn được mà cười lạnh. "Vậy sao An Nam Hầu không nhắc tới việc trên đường về lại gặp phải tang lễ đi?" Tiêu Nhượng trong lòng đắc ý, hắn hắn ta cố tình không nhắc tới chỉ chờ người khác hỏi đến. "Tuy từ xưa đến nay trắng không xung đỏ, nhưng người chết là lớn, huống chi đó là thân nhân của biên quan tướng sĩ. Sau khi biết thân phận của họ, bản hầu đã để họ đi trước, bản hầu từng cửu tử nhất sinh, đương nhiên không thể xem nhẹ những người không thể sống sót trở về từ chiến trường rồi." Câu trả lời này, ngay cả chính Tiêu Nhượng cũng thấy cảm động. Nhưng vị đại thần kia lại chẳng hề bận tâm: "Phụ tử Trấn Quốc Công quân công trác tuyệt còn chưa trở về, sao An Nam Hầu lại an tâm khinh thị, thậm chí lăng nhục và phản bội? Ngày bọn họ chết, hầu gia rốt cuộc đã làm gì, bản quan không muốn nói nhiều tránh để bẩn miệng mình!" Tiêu Nhượng thoáng sững sờ, vị đại thần này quả nhiên dám nói thẳng. Hoàng thượng khẽ nheo mắt, những lời chỉ trích này trong triều khó mà tránh khỏi. "Có phải dụng tâm kín đáo hay không, tin rằng văn võ bá quan đều có phán đoán của mình, bản hầu chưa từng muốn làm nhục nàng ta. Chính nàng kiên quyết rời khỏi An Nam Hầu phủ nhưng quay đầu lại, kẻ tìm bản hầu gây sự vẫn là nàng." Vị đại thần lập tức hỏi thẳng: "Vậy Hầu gia, ngài có chứng cứ chăng? An Quốc Quận Chúa hại ngài lỡ giờ lành, ăn phân chim, tổ mẫu cùng mẫu thân ngã quỵ, tất cả những điều này ngài đều có chứng cứ chăng?" Tiêu Nhượng nghẹn lời, những chuyện này rõ ràng như vậy còn cần chứng cứ gì chứ? "Lỡ giờ lành, chuyện này bản hầu thừa nhận, cùng lắm là quận chúa oán hận bản hầu... Số lượng chim nhiều đến vậy, chỉ cần tra một chút sẽ biết ai là người nuôi dưỡng. Về phần tổ mẫu và mẫu thân ngất xỉu, bản hầu nhất thời không có chứng cứ, còn việc đội tang lễ, bản hầu không nói là do An Quốc Quận Chúa sắp đặt, vì bản hầu tin rằng họ trung thành với Trấn Quốc Công. Có lẽ kẻ đêm qua tấn công doanh trại Thành Phòng quân cũng như vậy: một là muốn gây phiền toái cho bản hầu, hai là vu oan giá họa..." Hai chữ "trung thành" khiến tâm tư Hoàng thượng thoáng chấn động. Ông ta nghiêm túc nhìn Tiêu Nhượng, muốn biết đây là lời vô ý hay là cố tình nhắc nhở ông ta về lòng trung thành của Trấn Quốc Công. Ôn Kế Lễ cũng liếc nhìn Tiêu Nhượng một cái, không ngờ tên này miệng lưỡi lại lanh lợi, phản ứng nhanh nhạy đến vậy. "Những người này vốn là ngươi an bài vào Thành Phòng quân doanh, ngươi không thể trốn tránh trách nhiệm." Hoàng thượng lên tiếng. "Vi thần biết tội... Lúc đó cũng vì cảm kích Trấn Quốc Công và Thế tử nên không hề phòng bị bọn họ." Tiêu Nhượng nói đầy vẻ đường hoàng, dù sao những người đó đã chết, càng kéo xa quan hệ càng tốt. Các đại thần tuy không tin lời Tiêu Nhượng nhưng cuối cùng cũng không thể đưa ra chứng cứ xác thực. Tiêu Nhượng cũng không thể chứng minh những gì xảy ra hôm qua đều do Thôi An Như đứng sau, một cửa hàng giảm giá, đó vốn dĩ là quyền tự do của người ta. Điều khiến hắn ta bối rối nhất là, đám người đó vốn nên đi ám sát Thôi An Như, tại sao cuối cùng lại chết trong tay Thành Phòng quân? Sau khi triều đình dán cáo thị tuyên bố rằng những người này âm mưu bất chính, đột kích Thành Phòng quân thất bại và bị giết, đồng thời hủy bỏ mọi đãi ngộ chiến thắng, Thôi An Như hoàn toàn không có chút thương xót nào. Nàng không có thừa mạng để thương xót những kẻ định giết mình thay Tiêu Nhượng. Lương Tử Ngọc nghe xong chuyện tối qua, không khỏi sợ hãi: "An Như, sao chuyện gì muội cũng giấu ta thế?" "Tẩu tử, nếu tẩu biết thì sẽ không thể an tâm chăm sóc Lang nhi, hiện giờ chúng ta phải lấy Lang nhi làm trọng." Hai người đang nói chuyện, hạ nhân vội vã chạy vào. "Phu nhân, quận chúa, có người gây sự trong cửa hàng!"