Cố Hằng ăn xong một bát cháo, Chu Chỉ Lan vẫn chăm chú nhìn nàng, khiến nàng có chút bối rối, ngẩng đầu lên ngại ngùng nói: "Chu tỷ tỷ ngồi xuống cùng ăn đi, một mình ta cũng không ăn hết."
Chu Chỉ Lan lắc đầu: "Hạ nhân không thể ngồi ăn cùng chủ tử được."
Cố Hằng chân thành nói: "Ta cũng là nô tịch, tỷ tỷ không cần khách sáo. Nếu ăn không hết thì chẳng phải lãng phí sao?"
Chu Chỉ Lan trợn tròn mắt: "Ngươi là nô tịch?"
"Ừm." Cố Hằng cầm một cái bánh bao, cúi đầu cắn một miếng để che giấu nỗi đau trong lòng.
Chu Chỉ Lan cũng không khách sáo nữa, ngồi xuống đối diện nàng, tò mò hỏi: "Ca của ta nói ngươi là thứ nữ tiểu thư của Cố Hầu phủ, sao lại là nô tịch?"
Cố Hằng ngước lên, đôi mắt hơi đỏ: "Trước khi đưa ta vào phủ, di nương ép ta ký nô khế, nói là để trưởng tỷ yên tâm."
Chu Chỉ Lan tròn xoe mắt: "Mẹ ruột ngươi ép ngươi ký nô khế? Bà ta thực sự là mẹ ruột ngươi sao? Ngươi có chắc mình không phải được nhặt về không?"
Nói xong mới nhận ra lời mình có phần không ổn, nàng ấy vội chữa lại: "Ta không nói mẹ ruột ngươi đâu, có lẽ là do Hầu phu nhân ép buộc bà ta?"
Dù Quốc Công phủ không có nhiều quy tắc rườm rà nhưng chuyện trong các gia tộc lớn, nàng ấy cũng biết không ít.
Cố Hằng cầm một cái bánh bao nhét vào tay nàng ấy, giọng u ám: "Mẹ ta đưa ta vào đây là chuẩn bị để làm thông phòng cho cô gia. Dù thế nào đi nữa, cũng chỉ là một nô tỳ mà thôi."
Chu Chỉ Lan đảo mắt khinh thường: "Sân viện Ung quốc công đều sắp chứa không nổi đám nữ nhân kia của công tử rồi, hắn lại không thiếu nữ nhân. Thiếu phu nhân cũng không nghĩ cho ngươi sao? Dù sao cũng là tỷ muội ruột thịt."
"Trưởng tỷ có thai rồi."
Chu Chỉ Lan biết chuyện thiếu phu nhân mang thai, nghe Cố Hằng nói vậy, lập tức hiểu ra.
Thê tử có thai, tìm một người đáng tin cậy để làm thông phòng cho trượng phu là chuyện thường tình trong các gia tộc quyền quý.
"Thiếu phu nhân chỉ cần nâng thị nữ hồi môn lên là được, hà tất phải chà đạp muội muội ruột mình như vậy? Thật mất mặt."
Chu Chỉ Lan đầy khinh thường, cắn một miếng bánh bao thật to dùng sức nhai.
Cố Hằng cười lạnh trong lòng.
Đây chính là sự ngu xuẩn của Cố Uyển Như.
Đưa em gái ruột mình vào phủ làm thông phòng cho phu quân, để mặc người ta chà đạp, rốt cuộc làm mất mặt chính mình.
Có những người, từ trong xương cốt đã mang theo sự thấp hèn.
Mẹ con họ giẫm nàng dưới chân, mới có thể yên tâm.
Không biết, nếu mẹ ruột nàng biết chuyện này, liệu bà có rơi nước mắt vì nàng không.
Kiếp trước, chưa từng có ai rơi lệ vì nàng.
Cũng chưa từng có ai chống lưng cho nàng.