Chương 45: Mê hoặc chủ quân

Quốc Công Gia Sủng Ta

undefined 21-03-2026 22:56:40

"Cố nương tử đến rồi?" "Đã dùng Tuyết Liên Ngọc Dung Cao chưa? Tay của người còn đau không?" Vừa thấy nàng, Đông Mặc lập tức hỏi, cách xưng hô cũng trở nên khách khí hơn rất nhiều. Cố Hằng lấy lại tinh thần, mặt áy náy nói: "Tuyết Liên Ngọc Dung Cao đã bị biểu cô gia cầm đi rồi." Đông Mặc sửng sốt: "Hả? Đó là thứ quý giá ngàn vàng khó cầu, là chủ quân cố ý mưu tính ban cho người, sao hắn có thể tùy tiện lấy đi?" "Thật xin lỗi..." Cố Hằng ấm ức cúi đầu. Nhìn nàng đỏ hoe mắt, Đông Mặc vội vàng an ủi: "Không cần xin lỗi ta, tay người mới là cần nhất. Tuyết Liên Ngọc Dung Cao có thể giúp vết thương không để lại sẹo, tay người được hồi phục như ban đầu." Cố Hằng nghẹn ngào, vừa khó xử vừa khổ sở. Đông Mặc sốt ruột dậm chân: "Thôi được rồi, để ta đi gọi phủ y đến bôi thuốc cho người." Cố Hằng vội nói: "Đông ca, không cần đâu. Ngươi chỉ cần nói cho ta biết bản thảo của tiên phu nhân ở đâu là được." "Bản thảo gì chứ? Tay người còn chưa khỏi, sao có thể chép lại? Chủ quân đã dặn rồi, phải chữa lành tay trước rồi mới tính." "Nhưng nếu không làm việc, ta..." Đông Mặc biết nàng sợ điều gì, liền trấn an: "Người cứ yên tâm, mỗi ngày đến đây là được. Chủ quân đã căn dặn, trước hết hãy chữa lành tay cho người." Nghe vậy, lòng Cố Hằng chợt ấm áp, còn Đông Mặc thì đã vội vã đi tìm đại phu trong phủ. Không bao lâu sau, đại phu trong phủ theo sau Đông Mặc đến, phía sau còn có một thị nữ khoảng mười bảy mười tám tuổi, tay xách theo một hộp thức ăn. Thị nữ tò mò đánh giá Cố Hằng từ trên xuống dưới. Ca nói nàng là người mà chủ quân muốn. Trước khi gặp mặt, trong đầu nàng ấy chỉ toàn tưởng tượng ra một nữ nhân quyến rũ, yêu kiều. Không ngờ rằng... Tiểu nương tử nhà họ Cố có ngũ quan rất đẹp, không son phấn, càng làm nổi bật làn da trắng mịn như tuyết. Ăn mặc giản dị, trên đầu chỉ cài một cây trâm bạc, ngay cả khuyên tai cũng không đeo nhưng chính điều đó lại khiến chiếc cổ thon dài như thiên nga của nàng càng thêm nổi bật. Trên người mặc một bộ áo váy rộng thùng thình màu xám tro, không nhìn rõ dáng người ra sao. Đôi mắt như chú thỏ bị kinh hãi, không dám nhìn thẳng ai. Hoàn toàn là một tiểu nương tử đơn thuần. Nói nàng mê hoặc chủ quân ư? Haizz, thật chẳng thể tưởng tượng ra nổi cảnh ấy. Đại phu định tháo khăn tay quấn quanh bàn tay Cố Hằng, nhưng phát hiện vết bỏng đã vỡ, dịch vàng rỉ ra dính chặt vào khăn và da thịt. Chiếc khăn tay rối tung, nhàu nát, trông thật thảm không nỡ nhìn. Lông mày đại phu lập tức nhíu chặt. "Sao lại ra nông nỗi này?" Cố Hằng cúi đầu, không dám lên tiếng.