Chương 46: Tất cả đều chỉ mải mê nghĩ cách giúp Bạch Lan Khê
Trọng Sinh Tinh Tế, Trà Xanh Chỉ Muốn Làm Quả Phụ
undefined06-02-2026 23:59:09
Bạch Lan Khê vẫn còn hơi rối rắm, Thẩm Dao nhẹ nhàng hỏi: "Khê Khê, có phải cậu sắp kết hôn nên trong lòng lo lắng không?"
Sự kiêu ngạo chỉ là vỏ bọc của Bạch Lan Khê, họ đều biết điều đó, trước mặt người quen cô luôn rất đơn thuần: "Em chỉ là hơi hoang mang, từ lúc đính hôn đến giờ, em mới gặp Angus ba lần, bọn em cũng sắp một năm rồi không gặp nhau."
"Vậy còn nói chuyện thì sao?" Tô Tửu có chút tò mò, trông Bạch Lan Khê cũng không phải kiểu người vô cớ gây sự.
Bạch Lan Khê lắc đầu, lần này đến lượt Tô Tửu và Thẩm Dao kinh ngạc.
"Em chỉ sợ gửi tin nhắn qua lúc anh ấy đang bận." Bạch Lan Khê cười ngượng ngùng, thật ra cũng sợ Angus thấy cô phiền.
Lúc này Tô Tửu đã biết vấn đề nằm ở đâu, với tính cách của Angus, nếu Bạch Lan Khê không chủ động thì anh ta có lẽ cũng là kiểu người im lặng, nhưng khi gặp chuyện thì người này thật sự xông vào, không hề mơ hồ.
"Khê Khê, tình cảm là cần phải vun đắp, như là bình thường trò chuyện, gọi video, tặng vài món đồ nhỏ linh tinh."
"Giống như mình bình thường có món gì ngon đều sẽ gửi cho anh Duệ, còn chọn quần áo cho anh ấy nữa, không chỉ vậy đâu, cứ nghĩ ra cái gì là mình gửi cái đó qua."
Nhìn Tô Tửu một cái, Thẩm Dao cười đầy ẩn ý.
Tô Tửu cũng cười theo: "Chị vừa mới gửi bữa tối cho Điện hạ."
Chẳng có gì phải giấu giếm cả.
"Cả hai người đều cần phải bước về phía trước, nếu ai cũng chần chừ không tiến lên, đến cuối cùng rất có thể một trong hai sẽ lùi bước."
Câu nói này như đánh thẳng vào lòng Bạch Lan Khê, một cánh cửa đóng kín nào đó dường như đột nhiên được mở ra, đôi mắt cô sáng lên, vẻ chán nản và lo lắng trước đó đã biến mất không còn tăm hơi.
"Bây giờ em gửi đồ cho anh ấy có phải là không được đoan trang lắm không."
Thẩm Dao cười lớn: "Tiểu Khê, cậu cũng đâu phải là người hay e thẹn! Biết đâu Angus đang rất mong chờ thì sao?"
Bọn họ đều quen biết Angus, anh ta thật sự rất tốt. Có lẽ vì là vợ chồng chưa cưới nên Bạch Lan Khê mới được chăng hay chớ, mất hết vẻ phóng khoáng ngày xưa.
"Có lẽ em có thể thử xem."
"Vâng!" Bạch Lan Khê gật đầu đồng ý, sau khi có phương hướng, mày mắt cô cũng trở nên tươi tắn hơn nhiều, vừa ăn cơm vừa cảm thấy thức ăn hôm nay ngon hơn hẳn.
Lúc này Thẩm Dao mới nhận ra muộn màng rằng mọi người dường như không còn bận tâm đến chuyện Đại hoàng tử điện hạ đã trở về mà Tô Tửu lại không đi tìm anh nữa. Tất cả đều chỉ mải mê nghĩ cách giúp Bạch Lan Khê.