Tình thân bạc bẽo này sao quan trọng bằng tiền bạc được, tiền hồi môn vẫn nên sớm lấy thì hơn, nếu không chẳng biết lúc nào sẽ bị bà chị tốt của cô dỗ dành lấy mất từ tay mẹ.
Hơn nữa, có tiền rồi cô có thể mua được dược liệu cần thiết chữa bệnh, tiền ở thế giới tinh tế này thật khó kiếm. Nghe nói Đại hoàng tử rất giàu, sau này cô bám vào vị đại gia này, có lẽ sẽ không cần phải lo lắng về tiền bạc nữa.
Tô Tửu vừa nhận được một khoản tiền khổng lồ nên tâm trạng vô cùng tốt.
Robot làm việc nhà bưng bữa trưa thịnh soạn từ nhà bếp ra.
Tô Tửu thu dọn một chút rồi tao nhã ngồi vào bàn ăn. Dường như nghĩ đến điều gì đó, cô quay đầu nhìn Tô Nhuế vẫn đang mang vẻ mặt tức tối đứng đó: "Chị ăn cơm chưa? Hay ăn cùng nhé?"
Bộ dạng đó hoàn toàn khác với người vừa khóc lóc thảm thiết lúc nãy, trông rất đáng ăn đòn!
Tô Nhuế lại một lần nữa bị chọc tức.
Nhưng lần này cô ta đã thực sự ghi nhớ lời của Tô Vận, không dám đôi co với Tô Tửu nữa, cô ta bực bội hừ lạnh một tiếng rồi rời khỏi đại sảnh. Cô ta sợ nếu còn nhìn thấy bộ mặt đáng ghét của Tô Tửu nữa thì sẽ bị tức chết mất.
Tô Tửu mỉm cười vui vẻ, gắp một miếng thịt dị thú ăn, hương vị cũng bình thường.
Cơm do robot làm việc nhà nấu không ngon nhưng cũng tạm được, dù sao cũng tốt hơn dung dịch dinh dưỡng.
Nhưng tay nghề nấu nướng của cô... Hôm nào rời khỏi cái nhà này, cô nhất định phải làm vài món ngon để tự thưởng cho bản thân mới được.
Ăn cơm xong, Tô Tửu gấp rút lên mạng, mua ngay hạt giống Biến dị Phục mạch thảo mà cô đã để ý từ trước, cô đã nhắm đến món đồ này từ lâu, chỉ là vẫn mãi chưa đủ tiền.
Bây giờ tốt rồi, chỉ là tiền hồi môn đã vơi đi rất nhiều.
Tốc độ chuyển phát nhanh của tinh tế rất nhanh, Tô Tửu vừa đi dạo tiêu thực trong vườn hoa một vòng thì hạt giống Biến dị Phục mạch thảo đã được giao đến.
Ôm thùng hàng đi về, Tô Tửu bỗng nghe thấy tiếng động, lập tức dừng bước.
Cô cảm thấy mình chắc chắn có thể chất chuyên đi nghe lén, hai người đang ôm hôn đến mức không thể tự chủ trong vườn hoa cách đó không xa.
Khi người đàn ông định tiến thêm một bước, người phụ nữ giữ tay đối phương lại: "Đừng vội mà! Chúng ta đã đăng ký kết hôn rồi, tối nay em sẽ đến an ủi tinh thần cho anh."
Rõ ràng người đàn ông rất vui, hắn ôm người phụ nữ vào lòng cảm thán: "Anh thật sự phải cảm ơn mẹ, may mà người anh cưới là em, nếu không anh sẽ hối hận cả đời mất."