Tô Tửu vuốt cằm, đối tượng kết hôn đổi thành Đại hoàng tử cũng không phải không được. Kiếp trước đã trải qua những ngày tháng nơm nớp lo sợ thời mạt thế, cô mệt rồi, kết hôn trải nghiệm cuộc sống một chút có vẻ cũng không tệ.
Đại hoàng tử vừa đẹp trai, vừa có quyền có tiền, lại không thể sinh con, chết sớm, quả thực là đối tượng kết hôn hoàn hảo.
Hơn nữa cô có chút tò mò, không biết bà chị tốt này của cô định làm thế nào khiến cô đồng ý đây.
Trái tim yếu ớt lại bắt đầu nhói đau, cô vội vàng khởi động dị năng, cố gắng vận chuyển quanh cơ thể mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.
"Không được, phải mau chóng tìm thuốc thôi, nếu không tình trạng của cơ thể này cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng toi mạng."
Trong giấc ngủ, Tô Tửu cảm nhận được có người mở cửa, luồng hơi thở mang theo thuốc mê bay vào, cô vội vàng nín thở giả vờ ngất.
Dám làm chuyện này một cách trắng trợn trong phủ Công tước, không cần nghĩ cũng biết là ai.
Quả nhiên, không lâu sau, Tô Nhuế đeo khẩu trang bước vào.
Cô ta cúi gần, quan sát Tô Tửu trên giường, lay lay rồi gọi: "Em gái."
Thấy cô hoàn toàn không có phản ứng, tâm trạng Tô Nhuế tốt hẳn lên, lời nói tràn đầy phấn khích: "Em gái ngoan, qua đêm nay, dù em không đồng ý cũng phải đồng ý chuyện đổi hôn!"
Chẳng phải chỉ cần khiến Tô Tửu đồng ý kết hôn với Đại hoàng tử thôi sao! Chụp vài tấm ảnh giường chiếu uy hiếp, vừa xử lý được Tô Tửu, lại vừa xử lý luôn cả Đại hoàng tử. Đêm nay là thời kỳ cuồng bạo của Đại hoàng tử, cộng thêm mức độ ô nhiễm tinh thần lực hiện tại quá cao, anh không muốn tìm người giải tỏa thì chỉ có thể dùng thuốc ngủ mê man khống chế. Kiếp trước, cô ta cũng dựa vào điều này, mua chuộc người chụp ảnh giường chiếu của mình với Đại hoàng tử để ép anh đồng ý kết hôn.
Nghĩ đến đây, Tô Nhuế nghiến răng siết chặt nắm đấm, lòng đầy oán niệm. Thật đáng hận, cô ta đã cởi hết đồ ra mà người kia lại không có chút phản ứng.
Tô Tửu đang giả vờ ngất vốn định tặng cho Tô Nhuế một nhát dao tay, nhưng nghe thấy những lời này, động tác cô dừng lại.
"Vào đây mang đi." Tô Nhuế gọi vọng về phía cửa, một tên tùy tùng bước vào, cúi đầu chào Tô Nhuế. Cô ta khẽ nhướng mi, ra lệnh: "Sắp xếp cho tốt, ngày mai tôi qua đó."
Tên tùy tùng không nói nhiều lời, trực tiếp vác Tô Tửu lên vai rồi đi ra ngoài.
Nếu không phải có lệnh của người kia, muốn hắn làm loại chuyện này không có cửa đâu.