Tủ Quần Áo Thông Đến Thời Cổ Đại, Tôi Trở Thành Quân Sư Giúp Nam Phản Diện Lên Ngôi Vua
undefined28-08-2025 17:36:06
"Bốp!"
Một bàn tay dính máu in hằn lên cánh tủ quần áo.
Tiêu Mặc Đình thở dốc, ngẩng đầu lên.
Người y đầy thương tích, tóc tai rối bời, khuôn mặt anh tuấn dính đầy máu, chiến bào lấm lem bùn đất.
Nhưng, y đã trở về!
Vào khoảnh khắc lều trại bị thiêu rụi, y cầm ấn soái, xông ra khỏi biển lửa!
Bạch Vi đã thực hiện lời hứa của mình, giúp y thành công đưa tất cả binh sĩ Bắc Cương trở về doanh trại, không một ai bỏ mạng trên chiến trường!
Và y, trong giây phút sinh tử cũng đã hoàn thành lời hứa với nàng.
Tiêu Mặc Đình nén đau, nâng chiếc hộp vàng đựng ấn soái nhẹ nhàng đặt vào tủ quần áo.
"Thần nữ đại nhân, Tiêu Mặc Đình không làm người thất vọng."
Đôi mắt y sáng kiên định, khuôn mặt anh tuấn dính máu nở một nụ cười nhẹ.
Bỗng nhiên!
Ánh mắt Tiêu Mặc Đình dừng lại.
Trên ván gỗ, ghi chi chít những dòng chữ.
"Tiêu Mặc Đình, anh đã về chưa?"
"Tôi rất lo cho anh, anh có bị thương không?"
"Xin lỗi, tôi không nên để anh đi đến nơi nguy hiểm! Tất cả là lỗi của tôi!"
"Nếu anh nhận được lời nhắn, hãy trả lời tôi..."
Tiêu Mặc Đình sững sờ.
Y nín thở nhìn chằm chằm vào những nét chữ thanh tú dày đặc trên ván gỗ.
Tận sâu trong lồng ngực y như có thứ gì đó va mạnh vào.
Sáu tuổi rời khỏi hoàng cung, mười mấy năm chinh chiến sa trường, chứng kiến biết bao chuyện sinh tử, y đã tôi luyện được một trái tim sắt đá.
Nhưng lúc này, y siết chặt nắm đấm, đôi mắt ửng đỏ lên.
Không ngờ, Bạch Vi lại lo lắng cho sự an nguy của y đến vậy.
Tiêu Mặc Đình vội vàng đáp lại.
"Thần nữ đại nhân, người đã thành công giúp một nghìn binh sĩ Bắc Cương sống sót trở về, tất cả tướng sĩ đều vô cùng cảm kích người."
"Ta rất khỏe, không hề bị thương!"
"Người không làm gì sai cả, tất cả đều là ta tự nguyện."
"Sau này dù gặp bất cứ tình huống nào, người cũng không cần phải xin lỗi ta!"
Ngón tay y run rẩy, vội vàng viết xuống.
Y không muốn nàng xin lỗi, càng không muốn nàng buồn phiền lo lắng. ...
Bạch Vi đứng trước tủ quần áo.
Cô chui vào trong tủ nhưng không thể dịch chuyển đến Đại Lương.
Cô ngẩng đầu nhìn thấy chiếc hộp vàng đặt bên trong.
Chiếc hộp được chạm khắc hoa văn tinh xảo, trông rất quý giá, bên trong đựng ấn soái của quân Đại Nghiệp.
Tuy nhiên, trên hộp lại dính một vệt máu.
Là máu của Tiêu Mặc Đình.
Những nét chữ mạnh mẽ, phóng khoáng hiện ra trên cánh tủ, từng hàng nối hàng.
Chữ viết có chút lộn xộn.
Có thể thấy, anh đang rất vội.
Anh không muốn cô lo lắng.
Mắt Bạch Vi đỏ hoe, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Chiếc ấn soái quý giá này, nếu đem ra đấu giá, trị giá cũng phải lên hàng chục tỷ.
Nhưng Bạch Vi không hề muốn ấn soái, cô quan tâm đến tính mạng của Tiêu Mặc Đình hơn.
Anh xông vào biển lửa, liều mình tìm kiếm nó chỉ để thực hiện lời hứa với cô.
Cô rõ ràng thấy Tiêu Mặc Đình bị thương, vậy mà anh lại lừa cô, nói rằng anh không sao, không hề bị thương.
Được lắm!
Đường đường là Trấn Bắc Vương ngay thẳng bất khuất, vậy mà lại học được cách nói dối!
Ai dạy anh thế?
Bạch Vi dụi mắt, xoay người ôm một thùng thuốc, định đặt vào trong tủ.
Bỗng nhiên, trong tủ xuất hiện một con ngựa nhỏ bằng đất nung, cỡ bằng bàn tay.
"Thần nữ đại nhân, làm người lo lắng rồi, người đừng giận."
Chú ngựa nhỏ đáng yêu, được nặn rất ngộ nghĩnh.
Bạch Vi ngẩn người, anh đốt doanh trại Đại Nghiệp, vậy mà vẫn còn thời gian làm cái này cho mình?
Cô không nhịn được cầm con ngựa nhỏ trên tay, tâm trạng bỗng tốt lên.
Coi như anh đã tặng một con ngựa nhỏ, cô sẽ tha thứ cho việc anh nói dối.
"Tiêu Mặc Đình, sau này không được làm những việc nguy hiểm nữa."
"Anh biết không, so với tất cả mọi thứ, tôi càng mong anh bình an!"
Một lúc lâu sau, Tiêu Mặc Đình mới trả lời.
"Tiêu Mặc Đình, lĩnh mệnh."...
Xoạt!
Trong tủ rơi ra hơn hai mươi thùng giấy.
Bên trong toàn là thuốc men, cồn, bông băng...
Còn có một thùng thuốc trị bỏng, trên đó ghi rõ là dành cho Tiêu Mặc Đình, kèm theo hướng dẫn sử dụng chi tiết.
Tiêu Mặc Đình cởi chiến bào, đang băng bó vết thương, cánh tay quấn đầy băng dính máu.
Y bảo quân y lấy thuốc mỡ trị bỏng, bôi lên chỗ bị bỏng.
Đột nhiên, trong đầu Tiêu Mặc Đình hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên chui vào tủ quần áo.
Lúc đó y thần trí mơ hồ, nhìn thấy một nữ quỷ trong tủ.
Lúc đó ánh sáng lờ mờ, y không nhìn rõ mặt "nữ quỷ", chỉ biết cô nhỏ nhắn, ngồi co ro trong góc.
Chiều cao của cô chắc chỉ đến ngực y, cô mặc một bộ y phục kỳ lạ mà y chưa từng thấy bao giờ.
Mắt Tiêu Mặc Đình lóe lên.
"Nữ quỷ" mà y nhìn thấy trong tủ quần áo, có phải là Bạch Vi không?
Nếu thật sự là vậy...
Y nín thở, trong lòng đột nhiên dâng lên một niềm vui khó tả.
Sau này biết đâu y có thể gặp Bạch Vi.
Lúc đó, y nên nói gì với nàng...
Nghĩ đến đây, khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Mặc Đình hơi ửng đỏ, trong lòng có chút căng thẳng.
Bên ngoài lều trại, binh lính đang hân hoan ăn mừng.
Doanh trại Đại Nghiệp bị thiêu rụi hoàn toàn, chủ soái Nạp Lan An bị giết, thủ cấp bị mang về Bắc Cương.
Ngoài ra còn đoạt lại được ba nghìn con chiến mã, hơn mười nghìn cân lương thực bị đốt cháy.
Đội quân đánh úp đêm một nghìn binh sĩ, không một ai tử trận, chỉ có một số ít bị thương.
Đây là một chiến thắng chưa từng có!
Doanh trại Bắc Cương sôi sục như được tiêm máu gà, tiếng reo hò chấn động cả một vùng!
Ngay cả Hàn lão tướng quân, người trấn giữ biên cương mấy chục năm cũng chưa từng đánh trận nào thắng lớn như vậy, kinh ngạc đến mức ngồi trên giường bệnh không ngừng cảm thán.
"Kỳ tích, đây là kỳ tích mà Thần nữ đại nhân mang đến!"
Mấy vị sứ giả của Nguyệt Chi ở lại doanh trại Bắc Cương một đêm.
Ngày hôm sau, Tiêu Mặc Đình mang một nghìn con chiến mã thu được đến trước mặt sứ giả Nguyệt Chi, đổi lấy mười vạn cân gạo ngon.
"Xoạt"
Bạch Vi lại gửi đến một đống rau củ tươi, chất thành núi nhỏ trên khoảng đất trống.
Tiếp đó, lại xuất hiện một đàn cừu.
"Tiêu Mặc Đình, đây là phần thưởng tôi dành cho các chiến sĩ đánh trận tối qua! Mỗi người một con cừu, một giỏ rau tươi, số còn lại thưởng theo công trạng!"
Binh lính reo hò ầm ĩ, lập tức xông lên bắt cừu.
Trong số họ có không ít người có gia đình sống ở các trấn gần đó, họ sẽ mang về bồi dưỡng cho gia đình, người nhà ai nấy đều vui mừng.
Những binh sĩ không tham gia đội quân tập kích ban đêm nhìn mà thèm nhỏ dãi.
Các quân đội khác đánh thắng trận, triều đình nhiều nhất cũng chỉ thưởng cho binh lính bình thường nửa thạch lương.
Thần nữ đại nhân lại thưởng cả cừu, cả rau, hào phóng hơn triều đình nhiều.
Ngoài ra, còn có lương thực do Điện hạ thưởng.
Quá nhiều phần thưởng!
Họ nguyện ý chiến đấu vì Thần nữ đại nhân!
Lần sau nếu có chiến đấu, họ sẽ chen lấn xô đẩy để được tham gia.
Đột nhiên, trong tủ quần áo xuất hiện một chiếc nồi đất lớn, bốc khói nghi ngút.
Từ trong nồi tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của canh gà hầm, hương thuốc thoang thoảng bốc ra.
"Tiêu Mặc Đình, tôi hầm cho anh một nồi canh gà hầm sâm, anh ăn vào vết thương sẽ mau lành."
Tiêu Mặc Đình ngẩn người. ... Y cũng có phần?
Lại còn là canh do chính tay Thần nữ đại nhân hầm.
Vị Trấn Bắc Vương trẻ tuổi bề ngoài thần sắc bình tĩnh tự nhiên, nhưng chóp tai đã đỏ ửng, trong lòng vui như mở cờ.
"Tiêu Mặc Đình đa tạ Thần nữ đại nhân."
"Canh gà thơm quá!" Tiêu Đại Bảo nịnh nọt tiến lại gần, chảy nước miếng cười nịnh,"Điện hạ, cho ta nếm một miếng..."
Tiêu Mặc Đình xoay người quay lưng lại với hắn, ra lệnh cho Tần Trảm.
"Mang canh gà đến lều của ta, phái người canh giữ ở cửa. Không có lệnh của ta, bất cứ ai cũng không được đến gần."
Tiêu Đại Bảo lập tức mặt mày ủ rũ.
Lạ thật.
Bình thường Điện hạ rất hào phóng, thứ gì ngon cũng chia sẻ với binh lính, hôm nay sao lại ăn một mình thế?