Tủ Quần Áo Thông Đến Thời Cổ Đại, Tôi Trở Thành Quân Sư Giúp Nam Phản Diện Lên Ngôi Vua
undefined28-08-2025 17:36:06
Lực lượng chủ lực của quân Đại Nghiệp đang dập lửa ở kho lương, chúng trúng kế điều hổ ly sơn, trong doanh trại chỉ còn lại hai phần mười binh lực.
Nạp Lan An xông ra, nghiêm giọng hạ lệnh!
Có chủ soái tọa trấn, quân Đại Nghiệp đang hỗn loạn, nhanh chóng chỉnh đốn đội hình.
"Đốt lều trại!"
Tiêu Mặc Đình ra lệnh một tiếng, thông qua bộ đàm truyền đạt đến toàn quân.
Từng mũi tên lửa tẩm dầu hỏa, cứ như thể mọc mắt, bắn về phía doanh trại.
Doanh trại biến thành biển lửa, quân Đại Nghiệp lại rơi vào hỗn loạn.
Nạp Lan An vừa kinh hãi vừa tức giận, lớn tiếng chửi rủa.
Cách xa nhau hàng nghìn mét, Tiêu Mặc Đình không nghe thấy tiếng hắn ta, nhưng biết chắc chắn hắn ta đang mắng y vì đánh không theo lẽ thường!
Khóe môi mỏng của y thoáng hiện một nụ cười lạnh.
Kính nhìn đêm, tên làm bằng Tungsten... Quân Bắc Cương còn cần phải nói chuyện đạo lý với địch sao?
Tiêu Mặc Đình ra lệnh qua bộ đàm.
"Tiêu Lục Cân, cướp chiến mã!"
Doanh trại hỗn loạn nhưng chuồng ngựa bên sông lại rất yên tĩnh.
Chiến mã là vật tư quan trọng, ba trăm quân canh giữ không dám hành động thiếu suy nghĩ, nghiêm chỉnh canh phòng.
Một trăm lính ám sát bò sát trên tuyết.
Đầu lĩnh quân canh giữ nghiêm giọng hạ lệnh.
"... Toàn lực phòng thủ, cẩn thận địch tập kích chuồng ngựa!"
"Nghe nói Bắc Cương có yêu nữ, tất cả đều phải tập trung tinh thần..."
Lời còn chưa dứt!
Một lưỡi dao ba cạnh, xuyên qua miệng hắn, máu tươi ngay lập tức phun ra.
Tên đầu lĩnh vẫn giữ nguyên vẻ mặt kinh ngạc, rồi cứ thế ngã xuống.
Đằng sau, Tiêu Lục Cân thu lại lưỡi dao.
Vẻ mặt lạnh lùng của hắn hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác thực. !
"Dám sỉ nhục Thần Nữ đại nhân, chết!"
Các lính ám sát đồng loạt nhảy lên, bắt đầu ám sát!
Một tên lính canh xông tới, với đao chém về phía sau lưng Tiêu Lục Cân.
Tuy nhiên, hắn ta sững người lại.
Tên lính canh nhìn chằm chằm vào cây đao của mình, rồi lại nhìn Tiêu Lục Cân, vẻ mặt kinh hoàng.
"... Sao lại chém không được? Chẳng lẽ quân Bắc Cương, thật sự có yêu nữ?"
Tiêu Lục Cân đang mặc áo chống đạn.
Hắn ta xoay người, thân hình thoắt một cái đã đến trước mặt tên lính canh, tay vung đao, đâm liên tiếp xuống mười mấy nhát!
Máu tươi bắn tung tóe ra bốn phía.
Tiêu Lục Cân không hề bận tâm, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy máu nhưng không che được ánh mắt lạnh lẽo đang lóe lên.
Ai dám sỉ nhục Thần Nữ, kẻ đó phải chết!
Lính canh giữ chuồng ngựa đều chết hết.
Tiêu Lục Cân tìm ra con ngựa đầu đàn, nhảy lên, những lính còn lại nhanh chóng mở cửa chuồng ngựa!
Trong nháy mắt, hàng ngàn con chiến mã lao ra!
Trong màn đêm, ngựa không phân biệt phương hướng, chỉ biết chạy theo con ngựa đầu đàn!
Tiêu Mặc Đình nhận được báo cáo của Tiêu Lục Cân.
Nhiệm vụ hoàn thành, theo kế hoạch nên rút lui.
Nhưng Tiêu Mặc Đình lại không muốn, ngẩng đầu ánh mắt sắc bén nhìn về phía doanh trại chủ soái.
Lửa cháy ngày một dữ dội, quân Đại Nghiệp chạy tán loạn.
Tiêu Mặc Đình lại cầm đao, xông vào biển lửa.
Lều chủ soái ở trung tâm doanh trại, nơi có lửa cháy mạnh nhất!...
"A!"
Ở làng Thanh Sơn, Bạch Vi đột nhiên tỉnh giấc.
Vừa rồi trong đầu cô lại hiện lên cảnh Tiêu Mặc Đình bị kẹt trong biển lửa.
Lòng bàn tay bị bỏng nhẹ.
Bạch Vi xòe lòng bàn tay ra, thấy đó là miếng ngọc bội.
Chuyện gì xảy vậy?
Chẳng lẽ bên Tiêu Mặc Đình xảy ra chuyện rồi?
Không kịp suy nghĩ nhiều, Bạch Vi vội vàng chích máu ở ngón tay, nhỏ lên ngọc bội.
Cô phải xem thử, rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì. ...
Lều chủ soái, lửa vẫn đang cháy dữ dội.
Nạp Lan An muốn xông vào nhưng bị mấy tên phó tướng giữ chặt lại.
"Tướng quân, nơi này nguy hiểm, xin hãy nhanh chóng rời đi."
Nạp Lan An nghiến răng không chịu, ấn soái của hắn, cùng với các quân cơ quan trọng đều ở trong lều, hắn còn chưa kịp mang ra.
Chủ soái đánh mất ấn soái, đồng nghĩa với việc mất đầu!
Đột nhiên, mấy tên phó tướng ngã xuống đất.
Hắn ta kinh ngạc quay đầu lại, không khỏi thốt lên!
"Trấn Bắc Vương, Tiêu Mặc Đình?!"
Tiêu Mặc Đình mặc chiến bào đỏ thẫm, tay cầm đao, ánh mắt lạnh như băng nhì về phía hắn!
Nạp Lan An dựa vào quan hệ để làm chủ tướng, căn bản không có bản lĩnh gì.
Hắn ta nhìn thấy xác chết la liệt, lập tức run rẩy sợ hãi.
"Tiêu Mặc Đình, ngươi tha cho ta! Ta cho ngươi vạn lượng hoàng kim, lương thảo và ngựa trong doanh trại đều thuộc về ngươi!"
Tiêu Mặc Đình sắc mặt lạnh lùng.
"Bản vương đã hứa với Thần Nữ đại nhân sẽ lấy ấn soái của ngươi, không thể nuốt lời!"
Ánh đao lóe lên!
Đầu của Nạp Lan An rơi xuống đất chảy đầy máu.
Lửa đã quá lớn, lều không trụ được có nguy cơ sắp sập!
Tiêu Mặc Đình xông vào.
Bạch Vi vừa mở mắt thì nhìn thấy Tiêu Mặc Đình xông vào biển lửa, lập tức kinh hãi!
Tại sao anh lại không đi?
Tiêu Đại Bảo xông vào, lớn tiếng hét lên.
"Điện hạ, nguy hiểm!"
Mấy tên lính muốn dập lửa, nhưng gần đó không có nguồn nước.
Tiêu Đại Bảo muốn xông vào lều nhưng bị lửa chặn lại, không thể đến gần.
Lửa cháy dữ dội, ngay cả không khí cũng trở nên nóng rực.
Mặt Tiêu Mặc Đình đỏ bừng, toàn thân đẫm mồ hôi, một cước đá văng chiếc bàn trà đang cháy, tìm kiếm khắp ngóc ngách.
Ầm!
Một chiếc tủ gỗ đang cháy đổ xuống, suýt chút nữa đè lên người y, tia lửa bắn tung tóe.
Bạch Vi nhìn mà lòng như lửa đốt.
Anh ấy đang tìm gì vậy?
Tại sao vẫn chưa đi?
Lửa càng lúc càng lớn, gần như toàn bộ doanh trại bị lửa nuốt chửng.
Bên ngoài lều vang lên tiếng kêu gọi lo lắng của binh lính.
"Điện hạ muốn tìm ấn soái dâng lên cho Thần Nữ."
"Mau dập lửa!"
Bạch Vi hoàn hồn, kinh ngạc trợn to mắt.
Anh ấy đang tìm ấn soái cho cô!
Trong biển lửa, Tiêu Mặc Đình thở hổn hển, mỗi hơi thở ra đều nóng rực.
Mái tóc đen ướt đẫm mồ hôi dính chặt vào má, mồ hôi trên cổ chảy ròng ròng, nhưng ngay lập tức bị hơi nóng làm bốc hơi.
Ở đâu?
Ấn soái rốt cuộc được giấu ở đâu?
"Ầm"
Lại một cây xà ngang đổ xuống, chắn ngang doanh trại.
Tim Bạch Vi thắt lại, lớn tiếng gọi.
"Tiêu Mặc Đình, anh mau đi đi."
"Tôi không cần ấn soái nữa, anh mau rời khỏi đó."
Tuy nhiên, dù cô có gọi thế nào, Tiêu Mặc Đình cũng không nghe thấy, cũng không cảm nhận được.
Anh chỉ biết.
Đã hứa với Bạch Vi thì nhất định phải làm được!
Bên ngoài lều vang lên tiếng hét xé lòng của Tiêu Đại Bảo,"Điện hạ, cả doanh trại sắp cháy hết rồi, nếu ngài không đi sẽ không ra được nữa."
Bạch Vi vừa lo lắng vừa hối hận, trong lòng vô cùng ân hận.
Chỉ một câu nói bâng quơ của mình mà anh lại ghi nhớ trong lòng, còn liều mạng để thực hiện.
Nhìn thấy Tiêu Mặc Đình mắc kẹt trong biển lửa, Bạch Vi sắp khóc đến nơi.
Cô không nên nói với anh rằng mình muốn cái ngọc bội chết tiệt đó.
Đột nhiên, Tiêu Mặc Đình vung kiếm chém đứt giường, một ngăn bí mật hiện ra, một chiếc hộp vàng vuông vắn cũng theo đó lăn ra!
Mắt y sáng lên, lập tức lao tới.
Tìm thấy rồi!
Ngay lúc y cúi người xuống nhặt chiếc hộp vàng, một cây xà ngang lớn đang cháy từ trên cao rơi xuống...
"Tiêu Mặc Đình, cẩn thận!"
Bạch Vi hét lên kinh hãi!
Đột nhiên, trước mắt cô tối sầm, bị kéo trở về thế giới thực.
Bạch Vi thở hổn hển, lập tức cầm lấy ngọc bội, nhỏ máu lên.
Nhưng cô lại không thể xuyên qua!
Ngọc bội mất tác dụng rồi!
"Tại sao lại như vậy?" Trán Bạch Vi lấm tấm mồ hôi lạnh.
Một suy nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu cô.
Cô có thể dùng ngọc bội,"cảm ứng" với Tiêu Mặc Đình trong thời không, nên ý thức mới có thể xuyên đến Đại Lương.
Bây giờ ngọc bội mất tác dụng, chẳng lẽ Tiêu Mặc Đình đã...
"Không được!"
Bạch Vi đột ngột đứng dậy.
Cô không dám nghĩ đến điều đó!
Trong lòng cô hối hận đến cùng cực.
Nước mắt Bạch Vi không kiềm chế được liền tuôn rơi.
Khoảng thời gian này, cô và Tiêu Mặc Đình trao đổi đồ vật qua thời không, tuy chưa từng gặp mặt nhưng trong lòng cô, anh đã là người bạn đồng hành quan trọng nhất.
Kiếp nạn của Tiêu Mặc Đình không phải ở đây.
Nếu anh chết trong biển lửa, thì đó hoàn toàn là do cô đã thay đổi hướng đi của lịch sử.
Bạch Vi lao đến tủ quần áo, mở toang cửa ra.
Cô phải đến Đại Lương, cô phải cứu anh ra!