Chương 41: Rượu tàn, đường mới mở!

Trường Sinh: Ta Trồng Ra Cửu Phẩm Thanh Liên

Khoái Nào Tiểu Vũ Trụ 20-03-2026 11:12:30

"Tống sư đệ, Trương sư đệ, hôm nay uống đến đây thôi, ta phải về rồi." Lưu sư huynh – Lưu Kỳ Dũng mặt mày đỏ gay, cả người lảo đảo, men rượu đã thấm sâu vào người. "Sư huynh nói gì lạ vậy!" Trương Duy Vân nghe thế liền tỏ vẻ không vui, níu chặt lấy tay Lưu sư huynh không cho về: "Uống, phải uống tiếp chứ, sao lại thôi được..." Xem ra tửu lượng của vị thiếu gia này cũng chẳng ra sao, mới đó đã say khướt rồi. Tống Dư An đứng bên cạnh vội can ngăn, tách hai người ra, đồng thời nháy mắt ra hiệu cho Lưu sư huynh rút tay về. "Sư huynh vội về thế sao? Vẫn còn sớm mà." Hắn cũng khách sáo giữ người lại một câu. Lưu sư huynh vội rụt tay lại, thở dài đầy bất đắc dĩ: "Mong sư đệ thông cảm cho ta." "Chẳng là đám Xích Hỏa Đậu kia vừa mới gieo xuống, ta lại đang dùng bí pháp của tông môn để bồi dưỡng, chúng đang độ lớn nhanh, tình hình rất khả quan." "Lúc này thực sự không thể rời mắt được!" Ánh mắt Tống Dư An hiện lên vẻ thấu hiểu. Lưu sư huynh vốn tính bướng bỉnh, một khi đã quyết là sẽ dốc toàn lực làm cho bằng được. "Hóa ra là vậy..." "Việc chính quan trọng, sư huynh mau về đi." Vẻ mặt Lưu sư huynh lộ rõ nét áy náy, huynh ấy bưng bát rượu trên bàn lên uống cạn sạch rồi dốc ngược đáy bát xuống ra hiệu. "Ta đi đây." Huynh ấy chắp tay, mấp máy môi định nói gì đó nhưng lại thôi. Tống Dư An khéo léo nghiêng người che tầm mắt của Trương Duy Vân, không để cậu ta thấy Lưu sư huynh rời đi. Cũng may nết rượu của Trương Duy Vân khá tốt, say vào không quậy phá hay làm chuyện gì quá trớn, chỉ lầm bầm vài câu rồi gục xuống bàn ngủ thiếp đi. —— Khò... khò... khò... Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy đã vang vọng khắp căn nhà đất tại linh điền Đinh số 91. Tống Dư An dìu Trương Duy Vân về phòng ở Đinh số 92, đặt cậu ta lên giường tử tế rồi mới rời đi... Bữa rượu liên hoan hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nguyên nhân là do Tống Dư An đã thăng lên đệ tử tạp dịch trung cấp, hai mẫu linh điền hiện tại không còn đủ định mức theo quy định của tông môn. Để mở rộng quy mô canh tác có hai cách: một là đến chỗ Lý chấp sự xin đổi sang khu linh điền lớn hơn, hai là tự lực cánh sinh, khai khẩn thêm đất mới dựa trên nền ruộng cũ. Quy định của Linh Thực Đường cho phép làm vậy, mỗi khu linh điền khi phân phát đều có sẵn không gian dự phòng để mở rộng. Nghe đồn, ban đầu các khu linh điền dãy chữ Đinh đều có diện tích như nhau, nhưng về sau do các đệ tử ganh đua, so bì hơn kém. Thế nên mới dần phân ra cao thấp. Linh điền số 1 dần trở thành nơi rộng nhất, còn các số hiệu càng về sau thì diện tích càng thu hẹp lại. Tống Dư An đã ở quen tại Đinh số 91 nên không muốn chuyển đi, vả lại theo hắn biết, những khu linh điền xếp hạng đầu hiện cũng chẳng còn chỗ trống. Vì vậy, việc khai khẩn thêm đất mới trở thành chuyện cấp bách. Trùng hợp là lúc Trương Duy Vân và Lưu sư huynh gánh nước về thì bắt gặp Tống sư đệ đang cuốc đất. Cả hai đều là người nhiệt tình, chẳng nói chẳng rằng liền đi tìm dụng cụ tới giúp hắn khai hoang. Sau khi cày xới đám ruộng thường theo ranh giới vạch sẵn, họ đổ thêm mấy thùng lớn phân và nước tiểu yêu thú vào, coi như hoàn tất công đoạn đầu tiên. Sau đó, chỉ cần định kỳ bón đủ "phân bón" và tưới nước hồ lấy từ đại điện mỗi ngày là có thể tạo ra được đất canh tác đạt chuẩn linh thực nhất giai. Là chủ nhà, Tống Dư An đương nhiên không thể bạc đãi hai người. Thế là hắn hào phóng bỏ ra một nắm linh sa, đưa cho Trương Duy Vân đi mua hai vò linh tửu loại tốt nhất. Còn bản thân thì tự xuống bếp, dùng đủ loại linh thực làm một bàn thức ăn thịnh soạn chiêu đãi. —— Đây cũng chính là lý do vì sao Trương Duy Vân lại dễ say đến thế. Cả rượu lẫn thức ăn trong bữa này đều không phải hạng phàm trần. Ngay cả những tu sĩ Luyện Khí tầng hai như Lưu sư huynh và Tống Dư An ăn xong cũng thấy lâng lâng, huống chi là một người mới bước vào Luyện Khí tầng một như Trương Duy Vân. Giữa không gian vắng lặng, Tống Dư An nhìn mảnh linh điền mới tinh, hài lòng gật đầu. Tuy nói có thêm bao nhiêu linh điền đạt chuẩn nhất giai đi nữa thì thực tế cũng chẳng giúp ích được gì nhiều cho hắn. Nhưng hắn vẫn cần chúng để che giấu những bí mật sâu kín của bản thân. Hơn nữa, thu hoạch từ chuyến đi Tàng Thư Các lần này vô cùng lớn, danh sách chờ thúc đẩy của hệ thống đang lưu trữ một lượng thông tin khổng lồ về linh thực. Hắn rất cần đất để thử nghiệm những ý tưởng kỳ lạ, nhằm kiểm chứng những gì sách vở ghi chép. Dù sao, nếu chỉ biết gia tốc sinh trưởng thì không thể trở thành một Linh Thực Phu nhất giai thực thụ, mà khả năng đó cũng tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài. Nhân lúc hơi men còn nồng, toàn thân đang nóng hừng hực và tràn đầy sức lực, Tống Dư An dứt khoát cởi phăng áo ngoài, nhảy xuống ruộng bắt đầu làm việc. Hiện tại linh điền đang để trống, lứa linh mễ trước đó vừa mới thu hoạch xong xuôi. Hắn xới lại cả hai mảnh linh điền cũ và mới một lượt, sau đó gieo hạt giống "Viên Chu Dương Tinh Mễ" theo khoảng cách cố định. Xong xuôi, hắn lại lấy ra một nắm nhỏ hạt giống "Hồng Ngọc Linh Mễ". Hắn đi lại thoăn thoắt trên bốn mẫu linh điền, cẩn thận quan sát phương vị và tính toán khoảng cách. Tại một vị trí đặc biệt trên mỗi mẫu ruộng, hắn gieo xuống một hạt Hồng Ngọc Linh Mễ. Cuối cùng, hắn phất tay thi triển một đạo pháp quyết đơn giản, linh quang nhạt nhòa lóe lên rồi biến mất trong lòng đất. Đúng vậy, hắn gieo Hồng Ngọc Linh Mễ nhất giai vào linh điền mà không cần dùng đến bất kỳ trận pháp phụ trợ nào. Đó là bởi sau khi cân nhắc vài phương pháp trong đầu, hắn đã chọn ra một bí thuật kỳ lạ mang tên "Cung Dưỡng Pháp". Theo cách này, Hồng Ngọc Linh Mễ trong quá trình trưởng thành sẽ hấp thụ toàn bộ dưỡng chất của các loại linh thực xung quanh! Nói cách khác, toàn bộ Viên Chu Dương Tinh Mễ trong một mẫu ruộng cuối cùng đều sẽ khô héo mà chết, toàn bộ linh khí trời đất mà chúng hấp thụ được sẽ bị Hồng Ngọc Linh Mễ chiếm làm của riêng. Tống Dư An cũng chẳng mấy bận tâm đến loại Viên Chu Dương Tinh Mễ chưa đạt cấp bậc nhất giai này. Héo thì cứ héo, nếu có thể thử nghiệm thành công "Cung Dưỡng Pháp" thì cũng coi như chúng đã làm tròn bổn phận rồi. Tống Dư An phủi bụi đất trên người, cơn say cũng đã tan đi hơn nửa. Lúc này sắc trời không còn tối đen như mực, nơi chân trời đã bắt đầu hửng lên những tia sáng mờ ảo. Một cảm giác sảng khoái dâng trào trong lòng, khiến hắn thấy tinh thần thông suốt, khí thế quán thông toàn thân. Con đường trong tu tiên giới đến nay coi như đã chính thức bước ra bước đầu tiên. Dù là làm ruộng, luyện tập pháp thuật hay luyện đan, trận pháp, không có thứ gì là hắn không yêu thích, chúng khiến hắn cảm thấy vô cùng thú vị. Mọi thứ dường như đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp... Tống Dư An đã nghĩ như vậy.