Chương 33:

Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu

Y Nhân Vy Hoa 04-11-2025 06:25:07

Vốn dĩ Mã Lan nghĩ rằng chuyện này sẽ không ai biết được. Dù sao thì bọn họ làm việc cũng rất kín đáo, nhưng khi Trình Dao càng lớn, Mã Lan đột nhiên phát hiện, cô bé ngày càng giống bố mẹ ruột của mình. Lúc này Mã Lan mới thật sự hoảng sợ! Bà ta biết, bà ta không thể để cho sự việc tiếp tục diễn biến như thế này được nữa. Càng không thể để người nhà họ Triệu phát hiện ra sự tồn tại của Trình Dao. Nếu không, con gái ruột của bà ta sẽ bị đuổi ra khỏi nhà. Chỉ có con gái của bà ta mới xứng đáng trở thành thiên kim tiểu thư. Còn con nhóc Trình Dao kia thì dựa vào cái gì chứ? Nhưng Mã Lan lại không thể hạn chế sự tự do của Trình Dao. Thế nên, bọn họ chỉ có thể tìm cách để trừ khử Trình Dao mà thôi. Tam giác vàng Myanmar là khu vực ba không, Trình Dao một khi bị bán đến đó, thì chỉ còn cách mặc người ta định đoạt mà thôi! Nghĩ đến việc Trình Dao sắp trở thành bàn đạp cho con gái của mình, ánh mắt Mã Lan hiện lên vẻ đắc ý. Ngay lúc này, Mã Lan nhìn Trình Phú Quý: "Thuốc có lấy được chưa?" Trình Phú Quý gật đầu, lấy ra một gói bột màu trắng từ trong túi: "Em cất cẩn thận vào, đừng để đánh mất. Đến lúc đó cứ bỏ trực tiếp vào cơm của hai mẹ con nhà nó là được." Đây là một loại thuốc ngủ không màu không mùi. Một khi Lý Thục Phân uống phải, trong vòng nửa tiếng sẽ mất hết sức lực, mặc người khác định đoạt. Đến lúc đó, bà cụ Trình sẽ dẫn theo mấy người già cả, nam thanh nữ tú trong làng, bắt quả tang Lý Thục Phân đang gian díu với Lưu Què. Cô ta dù có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể nào rửa sạch được tội. Mã Lan nhận lấy gói bột rồi cẩn thận cất vào trong người. Trình Phú Quý tiếp tục: "Bên chỗ lão Ngô em đã sắp xếp xong chưa?" Lão Ngô là một tay buôn người ở Myanmar. Theo kế hoạch, sau khi đánh chết Lý Thục Phân vào tối nay, hai vợ chồng bọn họ sẽ lập tức mang Trình Dao đến huyện để gặp lão Ngô. "Sắp xếp xong rồi, anh cứ yên tâm." Nghe thấy vậy, ánh mắt Trình Phú Quý hiện lên vẻ âm hiểm. Cứ chờ xem. Năm sau ngày này sẽ là ngày giỗ của Trình Quang Huy và Lý Thục Phân. Trong sân, Lý Thục Phân đang cúi người cho lợn ăn. Mã Lan cười tươi bước đến: "Chị dâu, để em giúp chị cho." Nghe vậy, Lý Thục Phân cười từ chối: "Không cần đâu, chuồng lợn bẩn lắm! Lỡ làm bẩn tay của Lan Lan thì sao?" Nếu là trước đây, Lý Thục Phân chắc chắn sẽ nghĩ rằng Mã Lan là một người tốt, lại còn giúp mình làm việc. Nhưng bây giờ, Lý Thục Phân sẽ không nghĩ như vậy nữa. Cái người trước mặt này chỉ là một con sói đội lốt cừu thôi. Chỉ một chút nữa thôi là mạng sống của cả gia đình ba người đã phải chết dưới tay của Mã Lan rồi. "Không sao đâu chị dâu! Việc gì thì người ta cũng phải làm mà, chị làm được thì em cũng làm được!" Nói rồi, Mã Lan liền giật lấy xô thức ăn lợn từ tay Lý Thục Phân. Mã Lan vừa cho lợn ăn vừa nói: "À phải rồi chị dâu, anh hai giờ sao rồi?" Giọng nói mang theo vẻ dò hỏi. Mặc dù con rắn kia là do chính tay bọn họ mua về, nhưng vạn nhất lỡ có chuyện gì... Lý Thục Phân khẽ thở dài, ánh mắt tràn đầy vẻ lo lắng: "Tình hình không được tốt cho lắm. Từ khi bị rắn cắn, anh hai của cô cứ ngủ suốt thôi. Mà thần trí cũng không tỉnh táo nữa, cứ luôn nói nhảm. Lan Lan, hay là chúng ta đưa anh hai đến bệnh viện xem thử đi? Tôi lo rằng sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Lỡ như là rắn độc thì chẳng phải anh hai..." Nghe được lời này của Lý Thục Phân, Mã Lan thở phào nhẹ nhõm. Xem ra, Trình Quang Huy đã không còn sống được bao lâu nữa rồi. Mã Lan nhìn Lý Thục Phân, cố gắng kiềm nén sự đắc ý trong đáy mắt, rồi tiếp lời: "Chị dâu cứ yên tâm đi, anh hai số trời đã định rồi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì đâu, không cần phải đến bệnh viện tốn tiền làm gì." Đến bệnh viện á? Nằm mơ đi! Chỉ cần có bà ta ở đây, thì Trình Quang Huy đừng hòng nghĩ đến chuyện đến bệnh viện. Ông chỉ có một con đường chết thôi. Lý Thục Phân vẫn còn hơi lo lắng: "Nhưng lỡ như đó thực sự là rắn độc thì sao? Tôi nghe mấy người già nói, rắn độc cắn người ghê lắm. Nếu không đến bệnh viện chữa trị thì sẽ chết người đấy!" Diễn xuất của Lý Thục Phân cũng không tệ, ít nhất thì Mã Lan cũng không thể nhận ra sơ hở nào. Mã Lan đương nhiên phải gạt bỏ những nghi ngờ của Lý Thục Phân, bà ta cười nói: "Không sao đâu chị dâu. Ở làng mình làm gì có nhiều rắn độc như vậy chứ! Với lại, chị ở quê đã bao nhiêu năm nay rồi, có nghe ai nói người bị rắn cắn mà chết bao giờ chưa?" Lý Thục Phân lắc đầu: "Ừm, hình như không có." "Không phải hình như, mà là hoàn toàn không có," nói đến đây, Mã Lan ngừng lại một chút: "Vậy nên chị dâu hoàn toàn không cần phải lo lắng về những vấn đề không hề tồn tại này. Mà bệnh viện bây giờ cũng gian manh lắm. Cho dù chị không bị bệnh, bọn họ cũng sẽ nói là chị có bệnh rồi kê cho một đống thuốc linh tinh. Một mình chị ở nhà làm nông chắc cũng không kiếm được bao nhiêu tiền. Mà sắp tới con bé A Dao nhà mình cũng phải đi học rồi, thay vì đưa tiền cho bệnh viện, chi bằng để dành tiền cho A Dao bồi bổ sức khỏe đi! Nhìn con bé gầy gò mà tôi thấy thương quá." Nói đến cuối cùng, Mã Lan thở dài một tiếng. Trình Dao đang đứng ở ngoài cửa. Qua khe cửa, cô có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của Mã Lan. Cô nhớ kiếp trước Mã Lan cũng đã từng nói những lời này với mẹ mình. Khi đó, sau khi bị rắn cắn, chưa đầy hai tiếng thì cha cô đã mất ý thức. Lý Thục Phân thì cuống cuồng như gà mắc tóc, nhưng Mã Lan lại an ủi Lý Thục Phân hết lần này đến lần khác rằng ở thôn Đông Chi không có rắn độc. Lý Thục Phân nhìn Mã Lan rồi nói: "Lan Lan, em nói cũng có lý đấy. Ở làng mình cũng thường xuyên có người bị rắn cắn, nhưng tôi cũng chưa thấy ai chết vì nó cả." "Đúng đúng đúng, chị dâu cứ nên nghĩ như vậy đi, chị với anh hai đều là người tốt, phúc đức còn ở phía sau nhiều lắm!" Lý Thục Phân gật đầu. Thấy bà như vậy, Mã Lan trong lòng cười thầm chế nhạo Lý Thục Phân là một kẻ ngu ngốc. Thế mà lại tin cả những lời này. Với cái số của bọn họ mà cũng đòi phúc đức ư? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Bọn họ đáng bị làm bàn đạp cho cả gia đình bà ta thôi. Ngay lúc đó, cánh cổng đột nhiên bị đẩy ra. Nghe thấy tiếng mở cửa, Mã Lan khẽ ngẩng đầu lên.