Trọng Sinh Năm 90: Vả Mặt Ngược Tra Thiên Kim Thật Trở Về Làm Giàu
Y Nhân Vy Hoa04-11-2025 06:21:42
Trước mắt Trình Dao là một người phụ nữ trẻ, cô ấy mặc một chiếc váy hoa đang thịnh hành nhất hiện nay, đi giày da, khuôn mặt tươi tắn, rạng rỡ. Nhìn Trình Dao, người phụ nữ trẻ nở một nụ cười thân thiện.
Trình Dao nhanh chóng nhận ra người phụ nữ này, cô ấy chính là vị khách hàng đầu tiên đã mua nấm bụng dê của cô ngày hôm qua: "Chào chị buổi sáng, hôm nay chị muốn mua gì ạ?"
"Chào buổi sáng," người phụ nữ trẻ cười nói: "Hôm qua chị mua nấm bụng dê về, cả nhà đều rất thích ăn nên hôm nay lại đến mua thêm một ít."
"Cảm ơn chị đã ủng hộ, hôm nay vẫn tính cho chị giá năm tệ một cân ạ," Trình Dao tươi cười đáp.
"Được, hôm nay bán cho chị hai cân nhé," người phụ nữ trẻ nói. Nấm bụng dê chỉ có vào mùa này. Gia đình người phụ nữ trẻ làm ăn kinh doanh nên điều kiện rất tốt, cũng không so đo chuyện mười tệ hay tám tệ.
Trình Dao nhanh tay cân nấm bụng dê: "Hai cân hai lạng, chị đưa mười tệ là được ạ."
Người phụ nữ trẻ liên tục cảm ơn rồi sau đó ánh mắt cô ấy dừng lại ở những củ khoai lang núi trong giỏ của Trình Dao. Cô tò mò hỏi: "Đây là cái gì vậy?"
"Đây là khoai lang núi, em mới đào được," Trình Dao vui vẻ trả lời.
Nghe vậy, người phụ nữ trẻ cầm một củ khoai lang lên xem xét kỹ càng: "Thì ra khoai lang núi trông như vậy! Có vẻ khác với khoai lang trồng thông thường nhỉ. Đúng rồi, khoai lang núi này của em bán thế nào?"
"Ba tệ rưỡi một củ ạ, nếu chị mua thì em tính cho chị ba tệ một củ," Trình Dao đáp.
Nghe vậy, người phụ nữ trẻ do dự một chút rồi cười nói: "Cho chị một củ nhé, chị mua về cho con chị ăn!"
Trình Dao sửng sốt: "Chị trẻ vậy mà đã có con rồi ạ?"
Được Trình Dao khen trẻ, người phụ nữ trẻ rất vui vẻ nói: "Ừ, con trai chị sáu tuổi rồi."
"Em không ngờ luôn đấy," Trình Dao bật cười.
Cô bé nhanh chóng cầm một củ khoai lang cho vào túi, sau đó lại lấy một chú rùa núi con trong giỏ đưa cho người phụ nữ trẻ: "Đúng rồi chị ơi, đây là rùa núi con em mới bắt được, chị cầm về cho con chị nuôi chơi."
Trẻ con đều thích các loài động vật nhỏ. Vài ngày trước, người phụ nữ trẻ đã đưa con trai đi chợ chim cảnh. Cậu bé cứ đòi mua rùa, nhưng con rùa đó trông có vẻ nửa sống nửa chết nên người phụ nữ trẻ sợ con trai nuôi không được nên đã không mua. Không ngờ hôm nay Trình Dao lại tặng một chú rùa núi con, đây quả thực là "mưa dầm đúng lúc", khi về nhà con trai cô chắc chắn sẽ rất vui khi nhìn thấy chú rùa này.
"Vậy cảm ơn em nhé cô bé. À đúng rồi, nhà chị chưa nuôi bao giờ, nuôi trong bể cá được không?"
"Được ạ." Kiếp trước Trình Dao đã từng nuôi rùa nên cô rất am hiểu về chúng: "Bình thường, cứ cho chúng ăn thức ăn thừa và thịt nạc, ngoài ra phải đặt một tảng đá nhô lên khỏi mặt nước trong bể cá để rùa núi có thể trèo lên phơi nắng ạ."
Người phụ nữ trẻ cảm thấy rất thích Trình Dao, không chỉ vì cô bé có tài buôn bán mà còn rất hiểu chuyện: "Cô bé, chị tên là Lâm Phương, là Lâm có hai chữ mộc. Em cứ gọi chị là chị Lâm nhé!"
"Em tên là Trình Dao, Trình trong Trình Chu lý học, Dao trong thần nữ phiếm Dao sắc. Chị có thể gọi em là A Dao," Trình Dao cười đáp.
Lâm Phương cười nói: "Được, A Dao, vậy sau này coi như chúng ta quen biết nhé!"
Trình Dao khẽ gật đầu, lòng cô cũng cảm thấy vui vẻ.
Khoảng một tiếng sau, Trình Dao đã bán hết nấm bụng dê và khoai lang núi. Tổng cộng cô thu được 80 tệ. Trình Dao nhìn những người qua lại trong chợ, cô hiểu rất rõ rằng, hôm nay muốn bán hết số rùa núi ở đây là không thể! Phải tìm một nơi khác thích hợp hơn mới được.
Thấy Trình Dao vẫn chưa bán hết rùa núi, bà Trương có chút lo lắng. Bà bắt đầu tìm cách giúp Trình Dao: "A Dao, hay là cháu bán rẻ đi! Rùa núi này mà bán 50 tệ một con thì chắc chắn sẽ có người mua." Dù sao vừa nãy cũng có mấy người đến hỏi mua với giá 50 tệ rồi!
Tuy biết bà Trương muốn tốt cho mình, nhưng Trình Dao vẫn không muốn bán rẻ rùa núi. Dù sao đây cũng là thứ cô đã vất vả mang về từ trên núi. Trình Dao cười đáp: "Bà Trương, giờ vẫn còn sớm, cháu đi chỗ khác thử xem sao. Nếu vẫn không bán được thì cháu sẽ hạ giá."
Nói xong, Trình Dao đeo giỏ lên vai rồi quay người rời đi. Nhìn theo bóng lưng Trình Dao, trong mắt bà Trương chứa đầy sự ngưỡng mộ. Không biết ai lại có phúc khí như vậy, có được một đứa cháu gái vừa ngoan ngoãn vừa hiếu thảo. Nếu cô bé là cháu của bà, thì dù nằm mơ bà cũng sẽ cười đến tỉnh giấc.
Trình Dao đeo chiếc giỏ rùa núi đến gần nhà ga. Đây là bến xe buýt lớn nhất của huyện, nếu người ở nơi khác muốn đến thành phố thì đều phải đi xe ở đây.
Ngược lại, những người ở thành phố đến huyện thăm người thân cũng sẽ xuống xe ở đây. Trình Dao chọn đến nhà ga vì những người từ nơi khác đến huyện thường có thói quen mua quà mang về, vậy nên bán rùa núi ở đây sẽ có khả năng bán được nhiều hơn so với ở chợ.
Cô đi loanh quanh ở cổng nhà ga một lúc, rồi chợt thấy một cặp vợ chồng trẻ vừa bước ra. Trình Dao lập tức nở một nụ cười tươi tắn, chủ động đến chào đón: "Anh chị ơi, có cần rùa núi hoang dã không ạ? Rùa núi hoang dã chính hiệu, giá trị dinh dưỡng rất cao!"