Chương 28: Nào, Gọi Một Tiếng Ca Ca Nghe Thử

Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!

Đại Quả Lạp 06-11-2025 21:38:21

Sáng sớm hôm sau. Đương Quy đem đậu ngâm từ tối qua ra nghiền thành sữa đậu nành. Sữa đậu nành tươi kết hợp với những chiếc quẩy giòn rụm thơm phức. Hương vị ấy, khỏi phải nói ngon đến mức nào! Vừa bước vào Thanh Ngọc cư, Khương thị đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Hai ngày nay bà ta chán ăn, lúc này ngửi thấy mùi thơm này, lại không nhịn được nuốt nước miếng. "Con đang ăn gì đấy?" Dư Niễu Niễu nuốt miếng quẩy trong miệng xuống, không đáp mà hỏi lại: "Người tới làm gì?" Khương thị tới đây tất nhiên là vì chuyện của Dư Thịnh. Tối hôm qua bà ta cứ nghĩ mãi về chuyện của nhi tử, trằn trọc khó ngủ, cả đêm không chợp mắt được. Dư Khang Thái cũng chẳng khá hơn bà ta là bao, cũng thức trắng cả đêm. Nhưng vì ông còn chức quan trên người, không thể cứ ở lì trong nhà, nên ông ta đành phải cố gắng gượng dậy, với hai quầng thâm đen dưới mắt ra ngoài làm việc. Khương thị nói rõ mục đích đến đây. Dư Niễu Niễu vừa ăn sáng vừa nói. "Người yên tâm, lát nữa ta sẽ ra ngoài, ta sẽ nhanh chóng để người gặp được Dư Thịnh." Khương thị không rõ lời này của nàng có mấy phần thật mấy phần giả. Nhưng tình hình hiện tại, Khương thị không còn cách nào khác, chỉ có thể tạm thời tin tưởng nàng. Ăn sáng xong, Dư Niễu Niễu định ra ngoài một chuyến. Nàng đặc biệt đến chuồng ngựa, dắt con lừa nhỏ mình gửi nuôi ở đó ra. Khi nàng và Đương Quy đi đến gần cổng lớn, vừa hay nhìn thấy quản gia đang dẫn một người đi vào phủ. Quản gia nhìn thấy Dư Niễu Niễu thì rõ ràng sững người lại. Ngay sau đó ông ta chú ý đến con lừa nhỏ Dư Niễu Niễu đang dắt, vẻ mặt càng thêm phức tạp. "Đại tiểu thư, người đây là..." Dư Niễu Niễu vuốt ve tai con lừa nhỏ, nói lanh lảnh: "Ta muốn ra ngoài làm chút việc." Quản gia tưởng nàng muốn ra ngoài tìm Lăng Quận Vương cầu xin, vội vàng nói: "Nô lập tức đi chuẩn bị xe ngựa cho người." Ông ta nào dám để đại tiểu thư cưỡi lừa đi tìm Lăng Quận Vương. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó thôi đã không dám nhìn thẳng. Dư Niễu Niễu xua xua tay nhỏ, rất tùy ý: "Không cần, ta có Hôi Hôi là đủ rồi." Quản gia nghẹn lời. Cả Ngọc Kinh có vị thiên kim tiểu thư nào lại cưỡi lừa đi gặp vị hôn phu chứ?! Cho dù nàng không cần thể diện, thì Dư gia cũng còn cần thể diện chứ! Quản gia cố gắng cứu vãn chút thể diện còn sót lại của Dư gia, khó khăn mở miệng đề nghị: "Hôi Hôi của người đi chậm quá, vẫn là ngồi xe ngựa nhanh hơn." Dư Niễu Niễu: "Thời gian còn sớm, ta không vội, đi chậm một chút thoải mái hơn." Quản gia: "Nô không phải có ý đó..." Dư Niễu Niễu: "Cảm ơn ý tốt của ngươi, như vậy là được rồi, ta không muốn làm phiền mọi người." Đôi mắt to tròn, đen trắng rõ ràng của nàng ánh lên những tia sáng rực rỡ, trông tựa như đang tỏa sáng lấp lánh. Quản gia: "..." Sao, sao lại đáng yêu thế này. Người vẫn luôn đứng bên cạnh quản gia bỗng lên tiếng: "Vị này chính là Niễu Niễu biểu muội sao?" Dư Niễu Niễu nhìn theo tiếng nói, thấy một công tử ước chừng 17-18 tuổi, hắn ta mặc cẩm bào màu trắng bạc, cổ áo hơi mở, áo khoác ngoài màu xám đen khoác hờ hững trên người, tóc dài buông xõa, làn da trắng đến mức khó tin. Hắn ta đứng xiêu vẹo, như thể không có xương vậy. Quản gia vội vàng đáp: "Đúng vậy, đây chính là đại tiểu thư." Sau đó ông ta lại giới thiệu: "Vị này là cháu trai của phu nhân, hôm nay đến nhà chúng ta thăm phu nhân." Công tử kia nhìn Dư Niễu Niễu một lúc. Hắn ta nhẹ nhàng mở quạt xếp, trên mặt quạt là một bức tranh mỹ nhân, bên cạnh bức tranh còn đề chữ và lạc khoản. (*lạc khoản: chữ ký trên Tên viết trên thư pháp và hội họa) Hắn ta nở nụ cười tự cho là phong lưu phóng khoáng, đồng thời cố tình hạ giọng, để giọng nói của mình nghe có vẻ nam tính hơn. "Tại hạ là Khương Tắc, đã sớm nghe nói nhà cô cô có một vị biểu muội xinh đẹp. Hôm nay gặp mặt, quả nhiên danh bất hư truyền. Nào, gọi một tiếng ca ca nghe thử xem."