Chương 15: Cao Thủ Võ Công Đang Che Giấu Thân Phận
Cả Kinh Thành Đang Bàn Tán Về Ta Và Vương Gia!
Đại Quả Lạp06-11-2025 21:31:47
Tiêu Quyện mãi đến nửa đêm mới trở về Quận vương phủ.
Hắn cởi chiếc áo choàng ngoài, tiện tay đưa cho gia nhân, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn về phía Ưng vệ đang quỳ một gối dưới đất, trầm giọng nói:
"Nói đi."
Ưng vệ Mạnh Tây Châu cúi đầu, thành thật bẩm báo:
"Thuộc hạ tuân lệnh Quận Vương, phái mật thám âm thầm quan sát Dư Niễu Niễu. Phát hiện rằng không lâu sau khi ngài rời khỏi Dư phủ, nàng ta đã lén lút dẫn theo một nha hoàn trốn ra ngoài."
Tiêu Quyện cởi Vô Quy đao, đặt lên bàn.
Gia nhân lập tức dâng trà nóng.
Mạnh Tây Châu tiếp tục nói: "Họ đến chợ Tây, ăn rất nhiều thứ ở đó, sau đó đến tiệm rèn đặt làm một thanh đao..."
Tay Tiêu Quyện đang cầm chén trà khựng lại.
Hắn rốt cuộc cũng có chút hứng thú: "Nàng đặt làm loại đao gì?"
Tay của khuê các tiểu thư nhiều nhất cũng chỉ cầm kim thêu, nào có vị thiên kim tiểu thư nào lại đi mua đao?
Chẳng lẽ Dư Niễu Niễu là cao thủ võ công đang che giấu thân phận?
Biểu cảm của Mạnh Tây Châu dần trở nên phức tạp: "Nàng đặt làm một con dao phay."
Tiêu Quyện: "..."
Đối mặt với ánh mắt im lặng của Lăng Quận Vương, Mạnh Tây Châu từ trong ngực lấy ra một tờ giấy, mở ra rồi hai tay dâng lên.
"Đây là kiểu dáng dao phay mà nàng đặt làm."
Tiêu Quyện cầm tờ giấy lên xem, phát hiện trên đó vẽ đúng là một con dao phay, chỉ là kiểu dáng nhỏ hơn dao phay thông thường một chút.
Bên cạnh dao phay còn có một hình tròn.
Tiêu Quyện kiến thức rộng rãi, rất nhanh liền nhận ra, đó là một cái nồi.
Một con dao phay kèm một cái nồi.
Rõ ràng, nữ nhân kia chỉ muốn nấu ăn mà thôi.
Tiêu Quyện lập tức mất hứng thú, tiện tay ném bản vẽ sang một bên.
Mạnh Tây Châu tiếp tục nói: "Sau đó họ lại đi mua đồ, họ mua..."
Nói đến đây hắn ta không khỏi ngập ngừng.
Tiêu Quyện liếc hắn ta một cái: "Mua cái gì?"
Biểu cảm của Mạnh Tây Châu trở nên khó tả.
Hắn ta khó khăn nói: "Họ mua một con gà, một con vịt, một con heo sữa, còn có một con lừa."
Ngay cả Lăng Quận Vương kiến thức rộng rãi, lúc này cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Nữ nhân kia cầm tiền hắn cho lén lút ra ngoài, chỉ để mua những thứ này?!
Tiêu Quyện không hiểu: "Nàng mua những thứ này làm gì?"
Nếu chỉ là để nấu ăn, thì trong bếp của Dư phủ có sẵn nguyên liệu rồi, cần gì phải để một vị thiên kim tiểu thư đích thân ra ngoài mua?
Mạnh Tây Châu trước tiên nhìn Lăng Quận Vương, sau đó mới dè dặt mở miệng.
"Mật thám nghe tận tai... nghe Dư Niễu Niễu nói nàng mua những thứ này, là để làm của hồi môn."
Tiêu Quyện tưởng mình nghe nhầm.
Hắn không nhịn được hỏi lại lần nữa.
"Cái gì? Của hồi môn?"
Mạnh Tây Châu dưới ánh mắt chết chóc của Lăng Quận Vương, đành cắn răng gật đầu.
"Những con gà vịt heo lừa đó, đều là của hồi môn mà nàng chuẩn bị cho mình."
Nói cách khác, sau này khi thành thân, Dư Niễu Niễu sẽ mang theo gà vịt heo lừa của nàng cùng vào cửa.
Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh đó thôi, Tiêu Quyện đã cảm thấy nghẹt thở.
Mạnh Tây Châu lấy hết can đảm hỏi:
"Vương gia, thuộc hạ đi giết hết gà vịt heo lừa đó nhé?"
Tiêu Quyện xoa trán, hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh.
"Không cần, ngươi rút mật thám bên cạnh Dư Niễu Niễu về, sau này không cần phái người theo dõi nàng nữa."
Mạnh Tây Châu cung kính đáp: "Dạ."
Tiêu Quyện vì muốn biết nguyên nhân Dư Niễu Niễu thiếu tiền, mới cố ý phái người theo dõi nàng, đề phòng nàng có âm mưu gì.
Bây giờ xem ra là hắn đã lo xa rồi.
Một vị thiên kim tiểu thư mang theo gà vịt heo lừa làm của hồi môn, âm mưu nhìn thấy nàng cũng phải tránh đường.
Tiêu Quyện uống một ngụm trà nóng, tâm tư trở lại bình tĩnh.
"Vụ án thơ phản loạn, tra được thế nào rồi?"
Mạnh Tây Châu: "Đã có manh mối."