"Thật không?"
Kỳ Hồng Đậu cất chiếc khăn tay dính nước tỏi, ngẩng khuôn mặt nhăn nheo như mướp đắng, mắt đỏ hoe, hỏi.
"Mẹ, mẹ yên tâm, chúng con tuyệt đối không có ý đó! Bây giờ không, sau này càng không!"
Mấy anh em trai cùng với anh năm vừa đánh xong thằng sáu đồng thanh nói.
Thằng sáu bị đánh hoa mắt cũng không buồn kêu đau, vội vàng biểu thị thái độ.
Thấy tình hình gần như đã đến bước mình muốn, Kỳ Hồng Đậu hài lòng "ra lệnh rút quân".
Màn "đau lòng thấu tim" vừa rồi của cô cũng là sở trường của bà cụ Triệu, mắng một trận, khóc một trận, mấy đứa con trai đều nằm trong tay bà, mặc cho bà nắn bóp.
"Các con không phải đang dỗ mẹ đấy chứ?"
Kỳ Hồng Đậu cất khăn tay xong lại đánh lạc hướng, khiến mấy đứa con trai sợ hãi vội vàng biểu thị thái độ lần nữa.
"Khụ khụ."
Kỳ Hồng Đậu ôm ngực, từ từ nở một nụ cười mãn nguyện: "Vậy thì tốt, vậy thì tốt, mẹ nghĩ mấy anh em các con mấy ngày nay bận rộn đồng áng cũng mệt mỏi rồi, trong nhà còn hai phiếu thịt, ngày mai mẹ sẽ ra thị trấn mua ít thịt về tẩm bổ cho các con."
Đến đây mấy ngày rồi, Kỳ Hồng Đậu còn chưa ra khỏi cửa nhà lần nào.
Cô phải tìm cơ hội ra ngoài đi dạo một chút, tìm hiểu tình hình bên ngoài.
Bây giờ là năm 1968. đang là thời kỳ hỗn loạn, bây giờ không ra ngoài, sau này sẽ càng khó hơn.
Ngoài ra còn phải nghĩ cách, ngày nào cũng cháo đậu loãng với rau trộn, cô ăn đến mắt cũng xanh lè rồi.
Nghe nói có thịt ăn, mắt mọi người đều sáng lên.
Người nông thôn kiếm được hai phiếu thịt không dễ, không phải là ngày tết, muốn ăn thịt khó như lên trời.
Nghe mẹ già nói muốn mua thịt về tẩm bổ cho bọn họ, không biết trong lòng mấy đứa con trai nghĩ gì, nhưng trên mặt đều vừa cảm động vừa xấu hổ.
Trong góc, một người phụ nữ mặt tròn bế đứa bé đang khóc oe oe, cũng lộ ra ánh mắt mong đợi.
Người thanh niên bên cạnh cô ấy liếc nhìn ánh mắt của vợ mình, có chút buồn bã.
Với tình hình gia đình này, muốn kiếm chút đồ ngon để bồi bổ quá khó khăn.
Con gái nhỏ của cậu ta mới năm tháng tuổi, vợ đã hết sữa, người lớn và trẻ con cả ngày ăn cám ăn rau, đều đang chịu khổ.
Bởi vì trong truyện, một nhà cực phẩm được nhắc đến phần lớn là thế hệ ba mẹ của nữ phụ, không miêu tả rõ ràng những người cùng thế hệ bên dưới.