Chương 24: Tâm tư mơ hồ của những cậu trai mới lớn

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Long Thất 22-02-2026 23:59:02

"Phương Sở Vân? Có chuyện gì sao?" Lê Dạng hơi bất ngờ nhìn cô. Người đến chính là Phương Sở Vân. Cô ấy nhìn Lê Dạng, dứt khoát đưa ra lời mời: "Chiều nay tôi sẽ đến tỉnh Đông Hóa. Đi cùng không?" Lê Dạng: "..." Sao nhỉ, có hơi đột ngột. Phương Sở Vân nói tiếp: "Cao tốc liên tỉnh mất nhiều thời gian, chúng ta đi xe riêng sẽ nhanh hơn." Lê Dạng đã đặt vé tàu cao tốc liên tỉnh. Công nghệ tàu cao tốc của thế giới này không phát triển bằng kiếp trước của cô. Có lẽ là do sự tồn tại của "Tinh Giới", khiến hướng đi của công nghệ có phần lệch lạc. Lộ trình từ Hoàng Thành đến tỉnh lỵ, nếu là kiếp trước của cô thì tàu cao tốc chỉ mất hai tiếng, nhưng ở đây lại cần tận sáu tiếng. Ngược lại ô tô dường như có một loại "công nghệ đen", tốc độ nhanh hơn nhiều, chỉ cần một tiếng là đến nơi. Chỉ là... Lê Dạng không quen thân với Phương Sở Vân, không rõ ý định của cô ấy. Tất nhiên, với thân phận con gái của quan chức quân đội, đi cùng Phương Sở Vân về mặt an toàn chắc chắn không có vấn đề gì. Mười phút trước. Vu Hồng Nguyên bồn chồn đi đi lại lại trong sân trường. Đã gần một tuần trôi qua, cậu ta vẫn chưa đủ can đảm để tiếp cận Lê Dạng. Mẹ quá sức ép buộc rồi! Ai lại bắt con trai mình đi làm đàn em cho người khác chứ?! Dù gì mình cũng có 86 điểm thể chất mà! Mẹ có cần xem thường mình đến vậy không?! Nhưng Vu Hồng Nguyên chỉ dám than thở trong lòng. Bởi vì Úc Chi Anh đang nắm giữ tài chính của cậu ta, nếu bà ấy cắt tiền tiêu vặt của cậu ta tháng sau thì cậu ta chỉ còn nước khóc ngoài đường. Do do dự dự vài ngày, cuối cùng Úc Chi Anh ra tối hậu thư. "Đi tìm Lê Dạng, mời cô ấy cùng đến tỉnh Đông Hóa." Vu Hồng Nguyên còn chưa kịp phản ứng, Úc Chi Anh đã lạnh lùng bổ sung: "Chuyện nhỏ vậy cũng không làm được thì tháng sau khỏi có tiền tiêu vặt. Hiểu chưa?" Vu Hồng Nguyên: "..." Vì tiền tiêu vặt, cậu ta không thể không thỏa hiệp. (ಥ ̯ ಥ) Nhưng... cậu ta thực sự không muốn đi tìm Lê Dạng! Nghĩ tới nghĩ lui, Vu Hồng Nguyên nghĩ ra một cách khác: Cậu ta tìm đến hiệu trưởng Tôn. Lúc đó, hiệu trưởng Tôn đang bận rộn xử lý công việc nhưng khi nghe nói Vu Hồng Nguyên tìm gặp, ông ta vẫn đồng ý cho cậu ta vào. Không phải vì gia đình Vu Hồng Nguyên giàu có, mà bởi vì thể chất của cậu ta cũng rất tốt. Dù kém Lê Dạng 4 điểm, nhưng vẫn là người đứng thứ hai toàn trường. Hiệu trưởng Tôn nhìn Vu Hồng Nguyên với thái độ hòa nhã, hỏi: "Bạn học Vu Hồng Nguyên, em có chuyện gì sao?" Vu Hồng Nguyên ấp úng mãi, cuối cùng mới lí nhí nói: "Chiều nay em có xe riêng đến tỉnh lỵ, tài xế là Chấp Tinh Giả cấp 1, vừa nhanh vừa an toàn. Vậy nên... ờm... ờm..." Hiệu trưởng Tôn không hiểu cậu ta muốn nói gì, chỉ gật đầu: "Tốt đấy chứ." Vu Hồng Nguyên đỏ bừng mặt, cắn răng nói ra: "Thầy ơi, thầy có thể hỏi giúp em xem Lê Dạng có muốn đi cùng em không ạ?" Hiệu trưởng Tôn: "?" (⊙o⊙) Vu Hồng Nguyên cảm thấy mất mặt đến mức muốn độn thổ. Hiệu trưởng Tôn chớp mắt một cái, rồi hỏi: "Tại sao em không tự đi hỏi em ấy?" Vu Hồng Nguyên: "..." Nhìn bộ dạng ngượng ngùng của cậu ta, cộng thêm gương mặt đỏ bừng, hiệu trưởng Tôn bỗng hiểu ra điều gì đó. À à! Hóa ra là vậy! Mình đã già rồi, nên mới không nhận ra tâm tư mơ hồ của những cậu trai mới lớn. Chẳng lẽ... Vu Hồng Nguyên thích thầm Lê Dạng? Khả năng rất cao! Dù gì Lê Dạng không chỉ có thể chất 90 điểm đáng ngưỡng mộ, mà còn rất xinh đẹp. Một thiếu niên đang tuổi lớn bị em ấy làm cho mê mẩn cũng là chuyện hết sức bình thường. Hiệu trưởng Tôn khẽ ho một tiếng, nói: "Được rồi, thầy sẽ giúp em hỏi Lê Dạng." Vu Hồng Nguyên thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ nói: "Cảm ơn thầy hiệu trưởng!" Hiệu trưởng Tôn cũng không quên dặn dò: "Nhớ kỹ, kỳ thi là quan trọng nhất. Tuyệt đối không được làm chậm trễ Lê Dạng!" Nếu không phải vì chuyến xe riêng này rất an toàn và nhanh chóng, ông ta còn chẳng muốn để Lê Dạng đi cùng Vu Hồng Nguyên. Vu Hồng Nguyên nghe vậy, lòng cảm thấy đầy cay đắng. Cậu ta không hề biết rằng hiệu trưởng đã hiểu lầm tâm tư của mình. Thứ cậu ta thấy chua xót chính là: Trước đây, hiệu trưởng lúc nào cũng sợ có người làm lỡ dở tương lai của cậu ta. Còn bây giờ, cậu ta lại là người bị xem là kẻ gây ảnh hưởng xấu.