Chương 22: Không cần làm bạn với nó, làm đàn em cũng được!
Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng
Long Thất22-02-2026 23:58:56
Trường Số 1 Hoàng Thành có ký túc xá cho học sinh, nhưng điều kiện phòng tám người khá tệ.
Hiệu trưởng Tôn sợ sẽ làm khó Lê Dạng.
Thế nhưng, điều kiện ở nhà cô còn tệ hơn rất nhiều.
Đội điều tra đã gửi hình ảnh căn nhà trống trơn của cô đến cho ông ta rồi.
Hiệu trưởng Tôn nhìn hình ảnh căn nhà trống trơn của Lê Dạng, vừa thấy xót xa, vừa lo lắng.
Ông ta sợ rằng sau khi tin tức lan truyền, các trường cấp 3 khác sẽ tìm cách lôi kéo Lê Dạng.
Nếu một thiên kiêu thể chất 90 điểm như cô bị chuyển trường thì ông ta mần răng?
Những tính toán nhỏ này của hiệu trưởng Tôn, Trần Tường Vinh đều nhìn thấu nhưng không vạch trần.
Dù sao thì Lê Dạng ở đâu cũng được, chỉ cần vẫn thuộc nhân tài của tỉnh Đông Hóa là được rồi!
Hiệu trưởng Tôn tiếp tục thuyết phục:
"Em yên tâm, khu ký túc xá của trường chủ yếu dành cho giáo viên, nên mức độ an toàn rất cao. Điều kiện ở đó cũng tốt hơn nhiều. Sau khi hoàn thành kỳ thi thực chiến, em còn phải bổ túc văn hóa nữa, như vậy sẽ thuận tiện hơn rất nhiều."
Lê Dạng suy nghĩ một lát, rồi gật đầu đồng ý.
Chuyển đến ký túc xá cũng tốt.
Khu Hòa Khánh cách trường khá xa, hơn nữa có quá nhiều người quen.
Trước đây không ai để ý đến cô, nhưng bây giờ, sau khi con số 90 điểm thể chất được công bố, chắc chắn sẽ có người đến tận nhà "phỏng vấn".
Nếu bị người quen phát hiện điều gì bất thường, thì sẽ rất khó giải thích.
Chuyển đi là phương án an toàn nhất.
Lê Dạng chân thành cảm ơn:
"Cảm ơn thầy hiệu trưởng ạ."
Hiệu trưởng Tôn ngay lập tức cử một giáo viên nữ khoảng 30 tuổi, lái xe chở Lê Dạng về khu Hòa Khánh để thu dọn hành lý.
***
Ngoại ô Hoàng Thành – Trong một căn biệt thự cổ kính
Phương Sở Vân bất ngờ đứng bật dậy, dứt khoát nói:
"Con muốn chuyển đến khu Hòa Khánh!"
Phương Tịch Nguyên liếc nhìn con gái.
Phương Sở Vân không hề do dự, tiếp tục:
"Không chỉ vậy, từ ngày mai, con sẽ đi làm thêm!"
Phương Tịch Nguyên quá hiểu tính cách ngang bướng của con gái, bèn thở dài một hơi.
Chắc chắn là do sau khi xem lý lịch của Lê Dạng, con bé bắt đầu có động lực.
Nếu "Kiến thức thực tế mới là quan trọng nhất, nhân tài thường xuất thân từ nghèo khó", vậy thì nó sẽ chuyển đến khu nghèo để "trải nghiệm thực tế"!
Phương Tịch Nguyên chỉ dùng một câu duy nhất để ngăn chặn suy nghĩ viển vông của con gái:
"Gấp gì chứ? Người ta thức tỉnh là vì mất người thân. Nếu con muốn giống vậy, thì chờ cha chết trước đã rồi tính."
Phương Sở Vân: "..."
***
Tại khu biệt thự đắt đỏ nhất Hoàng Thành, Vu Hồng Nguyên vừa về đến nhà đã gào khóc thảm thiết. Cậu ta giận đến phát điên, tức đến phát cuồng.
Lúc cậu ta kiểm tra xong, sân vận động đã chẳng còn một bóng người. Giáo viên kiểm tra đọc kết quả "86 điểm" mà giọng điệu nhạt nhẽo như thể chỉ vừa thông báo "68 điểm".
Cậu ta đã dốc sức rèn luyện suốt ba năm trời, háo hức mong chờ ngày hôm nay, thế mà... thế mà lại bị người khác giật hết spotlight!
Dỗi tím người! ヽ (`Д ́)ノ
Một người phụ nữ mặc áo da bước vào phòng, phong thái sắc sảo và mạnh mẽ. Vừa nhìn thấy Vu Hồng Nguyên đang khóc lóc, bà ấy bèn giơ tay tát thẳng vào mặt cậu ta.
"Khóc cái gì mà khóc!"
Vu Hồng Nguyên ôm mặt, ngẩng đầu lên, vừa ấm ức vừa phẫn nộ.
"Mẹ, con vất vả lắm mới đạt được 86 điểm, kết quả là..."
Úc Chi Anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu ta.
Vu Hồng Nguyên rùng mình, lập tức sửa lời.
"Tất cả là tại Lê Dạng! Là cô ta chơi xấu! Con muốn đi..."
Úc Chi Anh lại giáng thêm một cái tát, giọng điệu đầy sự thất vọng.
"Mày còn muốn làm gì? Mày định đi bắt nạt người ta sao? Tao sinh ra mày làm gì mà ngu như vậy! Trên cổ mày là cái đầu hay một quả bóng rỗng hả?!"
Vu Hồng Nguyên sợ đến mức không dám hé răng.
Úc Chi Anh ném một tấm thẻ ngân hàng lên bàn, giọng dứt khoát.
"Từ ngày mai, mày phải đối xử thật tốt với Lê Dạng. Không cần làm bạn với nó, làm đàn em cũng được!"
Vu Hồng Nguyên trừng mắt nhìn mẹ, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Mẹ nói cái gì cơ?!"
Úc Chi Anh lại thụi mạnh vào đầu cậu ta, tức giận nói.
"Động não một chút có được không? 90 điểm thể chất đấy! Lê Dạng hoặc là con cháu thất lạc của một đại tông sư, hoặc là đã gặp được kỳ ngộ nghịch thiên! Dù là trường hợp nào, tương lai của con bé đó cũng chắc chắn không tầm thường! Bây giờ nó còn chưa phát triển, chúng ta phải nhanh chóng "đầu tư", đảm bảo không lỗ vốn!"