Chương 23: Chuyển nhà

Thiên Tài Quân Đội Nhưng Ham Mê Làm Ruộng

Long Thất 22-02-2026 23:58:59

Vu Hồng Nguyên đơ người, lắp bắp. "Không... không đến mức đó chứ?" Úc Chi Anh tức đến mức muốn đau gan, nghiến răng nói. "Nếu mẹ trẻ lại 30 tuổi, mẹ đã sớm chạy đến xưng chị xưng em với nó rồi! Còn cần đến cái đồ vô dụng như mày sao?!" Vu Hồng Nguyên nhận lấy thẻ ngân hàng, lòng đầy bực bội. Muốn cậu ta đi làm đàn em cho Lê Dạng? Dựa vào cái gì chứ? Cậu ta cũng chỉ thua có... 4 điểm thể chất thôi mà! Mẹ cậu ta đúng là chuyện bé xé ra to! Cậu ta nghe nói ở Trung Đô, 90 điểm thể chất nhiều không đếm xuể, có gì mà ghê gớm chứ! *** Hiệu trưởng Tôn sai người sắp xếp một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ, một phòng khách trong khu ký túc xá cho Lê Dạng. Phòng khách được bố trí bộ sofa vải êm ái cùng một chiếc bàn trà sáng bóng. Bên cạnh là khu vực ăn uống nhỏ gọn. Phía bên trái là bếp mở, các dụng cụ nấu ăn cũng đã được chuẩn bị đầy đủ. Phòng ngủ chính hướng về phía mặt trời mọc, có một chiếc giường lớn thoải mái và một tủ quần áo bằng gỗ đặt bên cạnh. Phòng ngủ phụ đã được chuyển thành phòng làm việc, bài trí ngăn nắp và sạch sẽ. Lê Dạng chỉ liếc mắt một cái đã hiểu hiệu trưởng Tôn rất dụng tâm khi sắp xếp chỗ ở này. Lúc quay về nhà thu dọn đồ đạc, cô cũng nhân cơ hội dò hỏi đôi chút. Quả nhiên, cô giáo phụ trách đưa cô đi vô tình để lộ: "Hiệu trưởng của chúng ta coi trọng em lắm! Thầy ấy sợ em chuyển trường lắm đấy!" Lê Dạng là người từng đi làm, cô biết tầm quan trọng của "thành tích". Đối với chủ nhiệm Trần và hiệu trưởng Tôn, một học sinh có 90 điểm thể chất như cô chính là thành tích lớn nhất của họ. Dù vậy, cô không có lý do gì để chuyển trường. Làm vậy quá tốn sức, ảnh hưởng đến việc chuẩn bị cho kỳ thi thực chiến và kỳ thi văn hóa. Bài kiểm tra tổng quát của quân đội chỉ là tấm vé vào cổng, những kỳ thi sau mới là trận chiến thực sự. Trường Số 1 Hoàng Thành đã đối xử với cô rất tốt, không cần thiết phải thay đổi môi trường vào lúc này. Thực tế chứng minh rằng, quyết định chuyển đến ký túc xá của cô là hoàn toàn đúng đắn. Chỉ một ngày sau kỳ kiểm tra, các cơ quan truyền thông lớn của Hoàng Thành ồ ạt kéo đến khu Hòa Khánh, cố gắng tìm cách phỏng vấn cô. Sau khi phát hiện cô đã chuyển đi, họ lại kéo đến trường học. Nhưng trường học là nơi đào tạo nhân tài, hiệu trưởng Tôn có đủ quyền hạn để ngăn họ lại. Không chỉ chặn cánh nhà báo, hiệu trưởng còn kiểm soát cả đám học sinh tò mò, yêu cầu không được làm phiền Lê Dạng trong thời gian ôn tập. Sau một tuần, sự nhiệt tình của mọi người cũng dần lắng xuống. Giới truyền thông không thể cứ bám riết lấy Lê Dạng mãi. Dù sao, kỳ thi thực chiến sắp bắt đầu, và sự chú ý của công chúng đã chuyển sang toàn bộ Đông Hóa tỉnh, thậm chí là cả Hoa Hạ. 90 điểm thể chất có thể là tin tức chấn động ở Hoàng Thành nhưng trên phạm vi toàn quốc, mỗi năm đều có không ít thiên tài như vậy xuất hiện. Tuần này Lê Dạng không đến lớp, song hiệu trưởng Tôn đã đích thân gửi đến cho cô tài liệu các kỳ thi thực chiến của những năm trước, giúp cô nắm bắt nội dung và có sự chuẩn bị tốt hơn. Vào mỗi buổi chiều, sẽ có giáo viên đến bổ túc văn hóa cho cô. Cô sống một tuần bận rộn nhưng đầy đủ, đồng thời học hỏi được không ít điều. Kỳ thi thực chiến được tổ chức theo quy mô cấp tỉnh. Đợt thi đầu tiên dành cho hai học viện quân sự hàng đầu: Trung Đô và Trảm Tinh. Đợt thi thứ hai dành cho các trường quân sự hạng nhất. Tiếp theo là các đợt thi thứ ba, thứ tư... Chỉ cần đạt tiêu chuẩn về thể chất, học sinh có thể tham gia nhiều kỳ thi thực chiến khác nhau. Ví dụ, nếu không trúng tuyển trong đợt đầu tiên dành cho các học viện hàng đầu, họ vẫn có thể đăng ký thi vào các trường quân sự hạng nhất hoặc các trường quân sự cấp thấp hơn. Chỉ còn hai ngày nữa là kỳ thi thực chiến đợt đầu tiên diễn ra. Lê Dạng đã sắp xếp hành lý, chuẩn bị lên đường đến tỉnh thành. "Cộc cộc cộc." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Lê Dạng đặt vali xuống rồi ra mở. Người đến mặc đồng phục của Trường Trung Học Số 1 Hoàng Thành, thân hình cao ráo gần chạm đến khung cửa. Cô gái có mái tóc ngắn suôn thẳng, phần tóc bên trái được vén gọn sau tai, để lộ vành tai trắng trẻo đeo một chiếc khuyên đen lấp lánh.