Hai người hâm mộ cuồng nhiệt vừa xô ngã Kỷ Đường đã bị vệ sĩ giữ lại, cùng lúc đó, đội an ninh được điều động khẩn cấp cũng đã đến và bắt đầu giải tán đám đông.
Khi cửa thang máy từ từ đóng lại, bàn tay lớn đang nắm cổ tay Kỷ Đường cũng nhẹ nhàng buông ra, rồi anh lùi lại để tách khỏi cô một khoảng cách.
"Có bị thương ở đâu không?" Giọng Lâm Quyết lạnh lùng vang lên trên đỉnh đầu.
Kỷ Đường ngẩn người, không ngờ Lâm Quyết lại đột nhiên hỏi cô như vậy.
"... Không." Kỷ Đường ngoài việc bị giật mình ra thì cũng không cảm thấy chỗ nào khó chịu.
Lâm Quyết gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh lùng thờ ơ, đưa tay bấm tầng mình muốn đến, sau đó nhẹ nhàng hỏi:
"Cô đi tầng mấy?"
Giọng anh không hề có chút lên xuống nào, tĩnh lặng như dòng suối trong vắt nhất trong Hoa Yêu Cốc.
Kỷ Đường ngước mắt nhìn Lâm Quyết, hai người cách nhau không xa, ánh mắt bất ngờ giao nhau trong không trung.
"... Tầng mười lăm."
Trong khoảnh khắc ấy, Kỷ Đường nhìn thẳng vào đôi đồng tử đẹp tựa bảo thạch của anh. Ánh nhìn đó bất giác khiến cô nhớ về dải ngân hà mà mình từng thấy khi còn bé, tuy xa xôi nhưng luôn khiến người ta không kìm được mà muốn ngắm nhìn mãi để tìm hiểu.
"Cảm ơn." Kỷ Đường không chỉ cảm ơn anh đã giúp cô bấm thang máy, mà còn cảm ơn anh đã đỡ cô một tay, giúp cô tránh khỏi bị những fan hâm mộ cuồng nhiệt đâm ngã.
Lâm Quyết khẽ vén mi mắt, bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng nhấn nút thang máy tầng 15.
"Chuyện vừa rồi, người hâm mộ của tôi đã va phải cô, thật sự xin lỗi."
Ánh đèn trong thang máy chiếu xuống anh từng mảng lớn, nhẹ nhàng như lớp lụa mỏng.
Kỷ Đường lại một lần nữa ngẩn người, quả thực không ngờ Lâm Quyết sẽ thay người hâm mộ xin lỗi mình. Phải mất hai giây cô mới có thể đáp lại: "... Không sao đâu."
Cô cũng không phải loại người được nước làm tới, khó tính, vừa nãy Lâm Quyết cũng đã hỏi cô có bị thương không, nên Kỷ Đường cũng không muốn tính toán gì nữa.
Nghe Kỷ Đường nói không sao, Lâm Quyết chỉ khẽ gật đầu.
Thang máy tăng tốc chóng mặt, Kỷ Đường đứng bên phải, Lâm Quyết đứng bên trái.
Anh cao lớn, bờ vai rộng thẳng tắp, dây áo hoodie buông lỏng tự nhiên, dáng vẻ phóng khoáng, khiến chiếc áo khoác gió toát lên vẻ lãng tử phong trần khác biệt.
Phải công nhận rằng, đường quai hàm của anh là đẹp nhất cô từng thấy. Sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng cong lên, cộng thêm đôi mắt vốn có tông màu lạnh, tất cả tạo nên một tổng thể mà cô nghĩ rằng, dù thể hiện biểu cảm gì cũng đều sẽ vô cùng thu hút.
Khi anh mỉm cười trước ống kính trong đoạn phim quảng cáo, cả người như được tắm trong ánh nắng mặt trời, còn khi anh không biểu cảm, gương mặt lạnh lùng lại toát lên một vẻ cấm dục quyến rũ khác.
Kỷ Đường cứ nhìn chằm chằm vài giây, đột nhiên nghe tiếng thang máy thông báo đã đến tầng 15. Cô bước ra ngoài, như một giấc mơ vậy, khi cánh cửa thang máy phía sau đóng lại, cô hít thở sâu một hơi, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Giờ thì cô đã có thể hiểu tại sao Lâm Quyết lại trở thành ảnh đế. Đôi mắt của anh, rõ ràng không hề mang theo cảm xúc, nhưng khi nhìn người khác, lại có thể tạo ra một ảo giác về sự thâm tình đến lạ.
Khí chất của anh cũng vậy, rõ ràng lạnh lùng như băng tuyết mùa đông, nhưng lại ẩn chứa một sức quyến rũ bất ngờ.
Thôi vậy, cô không có được khí chất ấy, tốt nhất là nên quay về làm một yêu tinh chăm chỉ trồng hoa trồng cỏ của mình.
Sau khi làm xong các thủ tục liên quan ở tầng 15, Kỷ Đường phải điền thêm rất nhiều biểu mẫu tài liệu và xem hết ba bộ hướng dẫn dành cho người bán của Tinh Cấu Võng trong phòng họp. Cuối cùng, cô mới nhận được câu trả lời, yêu cầu cô về nhà chờ thông báo để tiến hành bước kiểm duyệt tiếp theo sau khi giấy phép được cấp.