"A a a a a! Anh ấy đến rồi!"
"Lâm Quyết! Là Lâm Quyết!"
Kỷ Đường lại bị một cô gái đi ngang qua va phải, loạng choạng suýt ngã. Khi cô vội vàng đứng vững và quay đầu nhìn thì thủ phạm đã biến mất vào dòng người. Lần theo hướng tiếng động, cô trông thấy một đám đông đen kịt đang vây thành nhiều vòng, chắn ngang lối vào sảnh trụ sở chính. Các vệ sĩ robot cũng bị đám đông xô đẩy, cố gắng duy trì trật tự bằng giọng nói máy móc.
Tuy nhiên, mọi nỗ lực của những vệ sĩ này dường như vô ích trước tiếng xô đẩy và la hét không ngừng. Trong phút chốc, toàn bộ sảnh của Tinh Cấu Võng trở nên hỗn loạn như một một nhà hát opera.
"Á á á á á... Đẹp trai quá!"
Giọng nữ cao!
"Á á á á á á!"
Giọng nữ trung!
"Lâm Quyết! Lâm Quyết! Lâm Quyết!"
Kỷ Đường lắc đầu, thầm nghĩ minh tinh nổi tiếng đúng là khác biệt, đi đâu cũng có người vây quanh. Trái lại, một nghệ sĩ hạng mười tám như cô, không nổi tiếng đã đành, lại còn phải lo bị antifan nhận ra.
Mặc dù Kỷ Đường vẫn khá tò mò, không biết người đại diện của Tinh Cấu Võng ngoài đời có thật sự đẹp đến mức khuynh đảo trời đất như trong hình chiếu ba chiều hay không, nhưng khi nghĩ đến việc trong đám đông điên cuồng đó có lẽ còn có antifan của mình, cô đã dứt khoát quyết định không hùa theo.
Tòa nhà Tinh Cấu Võng có tổng cộng sáu thang máy, được chia làm hai, một nửa dừng ở các tầng đơn và nửa còn lại dừng ở các tầng chẵn. Vì Kỷ Đường cần đến tầng 15 để làm giấy phép, nên sau khi khó khăn lắm mới đợi được một thang máy trống, cô vội bước vào và nhấn nút chọn tầng.
Trong lúc chờ cửa thang máy đóng lại, một bàn tay thon dài với các khớp xương rõ ràng bất ngờ đưa ra, chặn lại cánh cửa sắp đóng.
Cửa thang máy từ từ mở lại. Kỷ Đường ngước mắt nhìn lên, và tim cô bất giác hẫng đi một nhịp. Người đàn ông vẫn xuất hiện hằng ngày trên màn hình chiếu ba chiều đối diện ban công nhà cô, giờ đây đang thật sự bước vào thang máy, đứng ngay cạnh cô.
Khuôn mặt tuấn tú của anh không để lộ bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào, còn làn da trắng lạnh lại càng thêm trong suốt và nõn nà dưới ánh đèn.
Sâu trong đôi mắt dài và hẹp ấy là đồng tử màu xanh lam thẳm tựa bầu trời đầy sao của vũ trụ. Khóe mắt anh cong vào trong rồi lại nhẹ nhàng xếch lên, với tỷ lệ lòng trắng và lòng đen vô cùng cân đối, khiến mỗi cái chớp mắt đều toát lên vẻ thần thái khó tả.
Khi nhìn gần, sống mũi anh càng tỏ ra thẳng tắp, đường nét ngũ quan cũng thêm phần tinh xảo, thậm chí còn khiến cho hình ảnh quảng cáo trong máy chiếu ba chiều trở nên kém sắc.
Mái tóc anh dài hơn một chút so với trong phim quảng cáo, mang theo vẻ lộn xộn đầy bất cần. Anh khoác hờ hững chiếc áo gió dài màu cà phê, bên trong để lộ ra chiếc áo sơ mi trắng. Qua lớp áo, người ta có thể lờ mờ cảm nhận được những múi cơ săn chắc nhưng không hề khoa trương.
Kỷ Đường còn chưa kịp nhìn kỹ hơn thì đã nghe thấy một trận la hét không ngớt vang lên từ bên ngoài.
"Á á á á á! Lâm Quyết đẹp trai quá!"
"Anh ấy vừa vào thang máy này à?"
"Á á á á á á để tôi vào trước!"
Khung cảnh bên ngoài khiến Kỷ Đường giật mình khi một đám người hâm mộ vội vàng chạy đến chắn ngang cửa. Họ vung vẩy đủ loại poster ảnh và vật phẩm cổ vũ có in hình Lâm Quyết, vừa la hét vừa cố gắng xô đẩy để vào trong.
Một nhân viên và ba vệ sĩ phải dùng chính thân mình làm tường chắn để ngăn cản những người hâm mộ đang bất chấp xông vào.
Kỷ Đường chưa bao giờ nổi tiếng đến mức này, đây là lần đầu tiên cô chứng kiến cảnh tượng theo đuổi thần tượng cuồng nhiệt đến vậy. Bởi vì cửa bị nhân viên và vệ sĩ chặn lại nên thang máy không thể đóng, khiến cho nút tầng 15 cô vừa nhấn cũng mất đi tác dụng.