Kỷ Đường chẳng biết phải nói gì. Cuối cùng, cô tự đăng bài làm rõ, sau đó nói thẳng với Ngải Khoa rằng từ nay không cần nhận công việc cho cô nữa.
Tiểu minh tinh chịu ấm ức đến mức này, ai thích thì cứ làm, còn cô... Dù sao cũng phải về nhà tiếp tục nghề cũ của mình.
Hành tinh Ka Di Nhĩ, nơi Kỷ Đường đang sống, nằm ở rìa thiên hà Tiên Nữ. Trong thời địa tinh tế, nó còn được gọi là tinh cầu tinh khoáng M97.
Hành tinh này sản sinh loại tinh khoáng năng lượng hàng đầu để điều khiển phi thuyền. So với những hành tinh hoang phế cùng hệ thống nghèo khó xung quanh, nơi đây phát triển và giàu có hơn nhiều.
(Tinh khoáng: ám chỉ một loại khoáng sản đặc biệt, quý hiếm và có giá trị cao, thường được dùng làm nguồn năng lượng hoặc vật liệu tiên tiến trong thế giới khoa học viễn tưởng. )
Trong toàn bộ khu vực tinh vực, hành tinh Ka Di Nhĩ có vị trí tự trị cao độ, nền công nghệ cơ giáp phát triển mạnh và hệ thống phòng thủ vững chắc. Chỉ riêng việc khai thác, chế biến và bán tinh khoáng đã đủ để cư dân nơi đây sống sung túc, an cư lạc nghiệp.
(Tinh vực: là một khu vực rộng lớn trong vũ trụ bao gồm nhiều hệ hành tinh, thiên hà hoặc cụm thiên hà. )
Thế nhưng, trong tuần đầu tiên kể từ lúc xuyên không đến đây, điều duy nhất khiến Kỷ Đường không thích nghi được là, hành tinh này chẳng khác nào một rừng thép được vun đắp bởi của cải và công nghệ.
Những tòa nhà chọc trời vươn cao tận mây, những đường ray trên không đan xen, những khu phố mới tinh sạch sẽ đến từng chi tiết...
Thế nhưng, không có lấy một bông hoa hay một ngọn cây. Thành phố trông phồn hoa, rực rỡ, thậm chí còn xây dựng cả vườn cây đô thị. Nhưng khi cô tiến lại gần muốn chạm vào, mới nhận ra tất cả chỉ là hình chiếu ba chiều, giống như hoa trong gương, trăng dưới nước, thoắt cái đã tan biến.
Sau khi đăng bài tuyên bố giải nghệ, Kỷ Đường lặng lẽ ngồi vào phi hành khí, bật chế độ tự lái và bay thẳng về nhà.
Khi động cơ dần tắt, màn hình điều khiển chính hiển thị thông báo nhắc nhở nộp tiền trả góp định kỳ. Trước khi cha mẹ qua đời, dù để lại biệt thự cho Kỷ Đường, nhưng họ mới chỉ thanh toán tiền đặt cọc. Tính cả chiếc phi hành khí này, tổng cộng mỗi tháng cô phải thanh toán hơn hai triệu tinh tệ tiền trả góp.
Nhà của Kỷ Đường nằm trong khu phố tên là Tinh Vân Hội, nơi cư dân hầu hết là tầng lớp thượng lưu giàu có của thành phố Thiên Tâm. Mỗi gia đình sở hữu một căn hộ rộng lớn cùng ban công đủ rộng để đậu phi hành khí cỡ nhỏ.
Rõ ràng, Kỷ Đường là người nghèo nhất trong khu nhà giàu. Căn nhà trống hoác, ngoài những món nội thất cơ bản đáp ứng nhu cầu sống, chỉ còn lại một đống váy vóc hoa hòe chẳng mấy thiết thực.
Kỷ Đường đỗ phi hành khí trên ban công thì quang não bất ngờ rung lên, màn hình lập tức hiện ra một tin nhắn video từ người quản lý Ngải Khoa.
Dưới ánh sáng xanh lạnh lẽo của hình chiếu, gương mặt Ngải Khoa trông vô cùng đáng sợ, còn giọng nói của anh ta thì tràn đầy tức giận.
"Kỷ Đường, cô giải nghệ cũng nhanh gọn thật đấy! Đừng quên cô đã ký hợp đồng mười năm với công ty. Tiền vi phạm hợp đồng là chín mươi triệu, cô phải trả hết trong vòng một tháng! Nếu không trả nổi, thì ngoan ngoãn quay lại làm việc cho tôi!"
Màn hình vụt tắt, tầm mắt Kỷ Đường lại rơi vào chiếc ban công trần trụi trước mặt.
Nguyên chủ Kỷ Đường từng ký một hợp đồng vô cùng bất công với công ty quản lý để thuận lợi ra mắt, khiến cô phải lao động quần quật như một người làm công không công mỗi ngày. Mọi khoản hoa hồng đều bị công ty rút sạch, khiến cô chỉ còn lại thu nhập đủ để trang trải qua ngày.
Suốt mấy năm làm nghệ sĩ, Kỷ Đường còn chưa chắc kiếm được chín mươi triệu, vậy mà tiền vi phạm hợp đồng lại là chín mươi triệu tinh tệ...