Ngay sau đó, cô phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng.
Thức ăn trong kho có dấu hiệu sắp hỏng. Chỗ thịt sói cô kiếm được lúc đầu đã có thông báo [Cần được dùng ngay].
Quả nhiên nhà tranh bình thường không thể dùng để bảo quản, theo lời trưởng thôn Lợi, một nhà kho đúng chuẩn có thể kéo dài hạn sử dụng của thực phẩm.
Hết cách, cô đành phải xây thêm hai cái lều tranh và một căn nhà tranh. Căn nhà tranh mới này là cô xây cho riêng mình, còn hai cái lều thì dùng để cho thuê. Cả ngày hôm nay cô đều đi thu thập đá, vật liệu gỗ và đá thì đã đủ, nhưng điểm tích lũy lại không đủ.
Trước khi trời tối, mọi người lục tục trở về. Điều khiến Quan Nhất Hạc bất ngờ là Thiết Lam và Thiết Lạp còn mang về thêm ba Goblin cỡ lớn khác, trông có vẻ nhỏ tuổi hơn hai anh em họ. Ba Goblin mới đến nép sau lưng Thiết Lam và Thiết Lạp, sợ hãi nhìn mọi thứ xung quanh. Thiết Lạp dẫn họ đến chào cô một tiếng, sau đó lại đi chào hỏi trưởng thôn Lợi và tiện thể thuê một cái lều tranh. Ba Goblin mới đến từ đầu đến cuối đều mang vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
Lúc này, trưởng thôn Lợi bước tới.
"Lãnh chúa đại nhân."
"Có chuyện gì vậy, ông Lợi?"
"Mọi người hiện đang có trong tay một ít vật liệu, giữ lại cũng không dùng để làm gì nên muốn hiến tặng cho lãnh chúa đại nhân để xây dựng lãnh địa." Trưởng thôn Lợi nói.
Quan Nhất Hạc không biểu lộ suy nghĩ của mình, chỉ ung dung nhìn ông.
"Ông có ý tưởng gì về chuyện này không?"
"Mặc dù tôi cho rằng việc hiến tặng đồ cho lãnh chúa đại nhân là chuyện đương nhiên, nhưng người chắc chắn sẽ không nghĩ như vậy." Qua chuyện buổi sáng giữa cô và Thiết Lạp, ông cũng đã phần nào hiểu được phong cách làm việc của vị lãnh chúa này.
"Ồ?" Quan Nhất Hạc không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ phát ra một tiếng nghi hoặc, ra hiệu cho ông nói tiếp.
"Lãnh chúa đại nhân hẳn là không thích mọi người cứ cho không đồ đạc. Tôi cho rằng lãnh địa nên có phần thưởng cho những lãnh dân đóng góp vật liệu, như vậy vừa có thể thúc đẩy tinh thần xây dựng lãnh địa của mọi người, vừa giúp họ nhận được vinh dự và lợi ích thiết thực." Trưởng thôn Lợi nói.
Quan Nhất Hạc cười gật đầu: "Ý tưởng không tồi, còn gì nữa không?"
"Hết rồi ạ, do kiến thức của tôi còn nông cạn nên không thể đưa ra phương pháp nào tốt hơn." Trưởng thôn Lợi lắc đầu. Đối với cá nhân ông, đây đã là một phương pháp cực kỳ tốt, một đãi ngộ hậu hĩnh mà không một lãnh địa nào khác có được.
"Nghĩ được đến đây là rất tốt rồi, nhưng tôi có một ý tưởng khác." Nếu không phải vì không đủ điểm tích lũy, cô đã dùng điểm để thu mua trực tiếp. Hiện tại, cô chỉ có thể dùng một cách khác.
"Là gì vậy ạ, thưa lãnh chúa đại nhân?" Trưởng thôn Lợi nghiêm túc nhìn cô.
"Hệ thống điểm cống hiến." Quan Nhất Hạc cười nói.
Cô giải thích sơ lược về hệ thống này cho trưởng thôn Lợi. Khi giao nộp vật liệu cho lãnh địa, mọi người sẽ nhận được điểm cống hiến. Các loại vật liệu khác nhau sẽ cho ra điểm cống hiến khác nhau. Đồng thời, họ cũng có thể dùng điểm cống hiến để mua đồ trong lãnh địa, hoặc nhận được một số quyền lợi đặc biệt, ví dụ như được ưu tiên thuê hoặc mua nhà trong cùng điều kiện. Khi điểm cống hiến đạt đến một mức độ nhất định, họ còn có thể nhận được các loại huy chương danh dự.
"Hay! Cách này hay quá! Trí tuệ của lãnh chúa đại nhân thật như ánh trăng sáng, xa xôi mà không thể với tới." Trưởng thôn Lợi sùng bái nhìn Quan Nhất Hạc.
Quan Nhất Hạc mỉm cười, cũng không có ý định nhận hết công lao về mình: "Không có gì, có lẽ những người khác cũng sẽ nghĩ ra cách này thôi." Cô chuyển chủ đề: "Ông thử phác thảo xem các loại vật liệu nên đổi được bao nhiêu điểm cống hiến, rồi đưa tôi xem."
"Vâng." Trưởng thôn Lợi đáp rồi định rời đi.
"Khoan đã, trong kho có một ít thịt sắp hết hạn rồi, ông lấy ra chia cho mọi người ăn nhanh đi."
Trong lãnh địa không có thói quen ăn chung, cô cũng đã dặn trưởng thôn Lợi không cần chuẩn bị phần ăn cho mình. Thức ăn của mọi người đều rất eo hẹp, không cần thiết vì cô là lãnh chúa mà phải ăn phần của người khác, nên thức ăn trong kho đều là do một mình cô bỏ vào.
"Như vậy sao được ạ, đây đều là thức ăn của lãnh chúa đại nhân." Trưởng thôn Lợi nhíu mày.
"Không sao, còn hơn là để nó hỏng." Thức ăn là để ăn mà.
Cuối cùng, trưởng thôn Lợi vẫn bị thuyết phục, ông cho người chế biến chỗ thịt rồi chia cho tất cả. Mọi người quây quần bên nhau, vui vẻ ăn uống. Ba Goblin mới đến cũng nhanh chóng hòa nhập.
Quan Nhất Hạc sợ sự có mặt của mình sẽ khiến họ không thoải mái, nên ăn vội ăn vàng rồi quay về căn nhà tranh mới xây.
Cô đang suy nghĩ về việc xây dựng. [Trung Tâm Sự Vụ] yêu cầu 100 điểm tích lũy mới có thể xây, có lẽ ngày mai nên đi săn vài con dị thú để kiếm điểm.
Về phần truyền thừa, hôm nay đã học cả ngày, chắc là có thể tham gia kỳ thi rồi. Cô mở giao diện [Hệ Thống Truyền Thừa] và bắt đầu bài kiểm tra.
Ngay lập tức, cô bị kéo vào một ảo cảnh.
Bài thi yêu cầu cô phân biệt thực vật, xung quanh liền hiện ra vô số loài cây để cô lựa chọn. Khi thi về đặc tính của Loài Vực Thẳm, trước mặt cô lại ngẫu nhiên xuất hiện một sinh vật Vực Thẳm để cô trình bày.
Đến khi cô thi xong, trời đã tối mịt, may mà công sức không uổng phí.
Hệ thống: [Bài kiểm tra đã qua. Hệ thống truyền thừa chính thức được mở khóa. ]
Ngay sau đó, nội dung bên trong [Hệ Thống Truyền Thừa] đã có sự thay đổi cực lớn. Một cây kỹ năng khổng lồ xuất hiện. Đứng ở vị trí cao nhất chính là kỹ năng cơ bản mà tất cả các sinh vật Vực Thẳm đều phải học: [Huyết Mạch Tinh Thông].
Kỹ năng này cần được tu luyện mọi lúc mọi nơi, có thể không ngừng tinh luyện huyết mạch để tăng cường thực lực, đồng thời cũng ảnh hưởng đến việc sử dụng tất cả các kỹ năng về sau.