Quan Nhất Hạc không ngờ mình đi chưa được bao xa đã gặp một nhóm bán thú nhân đang chiến đấu với bầy Hôi Ma Lang. Trong lúc giao chiến, những chiếc áo choàng vốn đã không lớn lại càng không thể che hết được thân hình của họ, để lộ ra những đặc điểm cơ thể rất rõ ràng.
Bán thú nhân là một tộc bị xa lánh ở lục địa Thiên Duyên. Họ là hậu duệ của thú nhân và nhân loại, nhưng lại không được bất kỳ tộc nào chấp nhận. Thú nhân cho rằng họ yếu đuối, còn nhân loại lại thấy họ dã man. Vì vậy, họ luôn phải lang thang giữa các lãnh địa, hoặc sống bên ngoài rìa xã hội.
Quan Nhất Hạc không vội vàng tiến lên mà quan sát một lúc. Khi thấy họ đã có dấu hiệu suy yếu, cô mới lên tiếng. Nhận được cái gật đầu của vị bán thú nhân lớn tuổi, cô lập tức ra tay. Sau khi đã dùng [Trung Cấp Tẩy Tủy Quả], bầy Hôi Ma Lang này hoàn toàn không phải là đối thủ của cô. Có lẽ chỉ Sói Vương mới đủ sức giao chiến với cô lúc này. Một dị thú cấp thường chỉ tương đương với người chơi dưới cấp 10, hoàn toàn không thể gây ra uy hiếp gì.
Kết quả là cô vừa giải quyết xong bầy sói, vị bán thú nhân lớn tuổi đã vội vàng cầu xin cô đi cứu giúp những đứa trẻ trong tộc của ông.
Trời lúc này đã tối sầm, màn đêm sắp buông xuống. Cô nhíu mày hỏi: "Có biết phương hướng không?"
Thôn trưởng Lợi gật đầu lia lịa: "Biết, biết!"
Quan Nhất Hạc ra lệnh: "Dẫn đường!"
"Đại nhân đi theo tôi!"
Thôn trưởng Lợi bảo ba người còn lại thu dọn xác Hôi Ma Lang, còn mình thì dẫn đường ở phía trước. Rất nhanh, Quan Nhất Hạc đã nhìn thấy Sói Vương. Chẳng trách lúc nãy trong bầy không thấy nó đâu, hóa ra nó đã tự mình tách ra để đuổi giết những bán thú nhân chưa trưởng thành.
Không đợi vị bán thú nhân lớn tuổi nói gì thêm, cô lập tức lao về phía Sói Vương, giải cứu một bán thú nhân đang bị nó đè dưới móng vuốt. Con Sói Vương này cũng chỉ là cấp thường, nhưng là cá thể có chiến lực mạnh nhất trong cấp. Nó thậm chí đang trên đà tiến hóa lên cấp ưu tú. Mỗi cú lao và nhảy của nó đều có thể tạo ra những luồng gió nhẹ xung quanh. Tuy chưa thể hình thành kỹ năng thực sự, nhưng có thể thấy nó chỉ còn cách đột phá không xa.
Quan Nhất Hạc nhìn nó, nói: "Hôm nay gặp phải ta, là mi xui xẻo."
Cô một tay cầm dao găm bằng nanh sói, một tay cầm rìu đá. Sau vài hiệp giao tranh, cô vung chân đá một vốc đất cát bay thẳng vào mắt Sói Vương. Không ngờ nó né tránh rất kịp thời, cộng thêm luồng gió quanh thân nên không có nhiều cát lọt vào mắt. Đúng lúc này, một luồng thuật phát sáng chiếu thẳng vào mắt Sói Vương, lập tức gây mù.
Chí mạng!
Quan Nhất Hạc chớp lấy thời cơ, không nói hai lời cắt đứt yết hầu của Sói Vương. Con sói ngã xuống đất trong sự không cam tâm. Cùng lúc đó, con dao găm bằng nanh sói trong tay cô cũng hỏng.
"Hừ, xem ra đối đầu với dị thú đỉnh cấp thường vẫn không hề dễ dàng."
Lúc này, hệ thống của cô đã hiện lên vài dòng thông báo.
[Kinh nghiệm đã đầy. Cấp bậc tăng lên!]
[Kinh nghiệm đã đầy. Cấp bậc tăng lên!]
[Kinh nghiệm đã đầy. Cấp bậc tăng lên!]
Cô liếc nhìn, đã lên cấp bốn. Sói Vương đã cho cô một lượng kinh nghiệm khổng lồ, cộng với kinh nghiệm từ bầy sói trước đó cũng không hề ít. Thậm chí, một phần kinh nghiệm mà nhóm bán thú nhân nhận được cũng được tính cho cô. Khoan đã, đây là chức năng tự động tổ đội sao?
Cô kéo xác Sói Vương về phía nhóm bán thú nhân. Người bán thú nhân bị cô cứu lúc trước đang được thôn trưởng chữa trị.
Một bán thú nhân nói: "Đại nhân, cảm ơn ngài đã cứu chúng tôi."
Những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống. Quan Nhất Hạc khéo léo tránh đi rồi nói: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi. Các người có ai biết giải phẫu không?"
"Có, có."
Vị bán thú nhân lớn tuổi lập tức gật đầu: "Lũ nhóc này không giỏi việc khác, nhưng giải phẫu thì đều là tay cừ khôi."
Quan Nhất Hạc nói: "Vậy giải phẫu hết đi."
Nói rồi, cô tiện tay ném xác Sói Vương cho thôn trưởng.
-
Khi đêm xuống, Quan Nhất Hạc trở về vòng bảo hộ của mình và nhóm lên một đống lửa. Xung quanh là một vòng bán thú nhân. Chỉ cần họ không có ác ý, vòng bảo hộ sẽ không kích hoạt và ngăn cách họ.
Nhóm bán thú nhân này có tổng cộng mười người, cả già lẫn trẻ. Cũng may mà gặp được họ nên cô mới có lửa để dùng, vì trong nhóm có một đứa trẻ bán thú nhân có thiên phú thuộc tính hỏa. Nhưng do còn quá yếu, cậu bé cũng chỉ có thể tạo ra vài tia lửa nhỏ.
Có lửa, Quan Nhất Hạc liền nướng thịt sói. Lúc này cô cũng không kén chọn, có gì ăn nấy, có thịt vẫn hơn là không có gì. Không ngờ chỉ một món thịt nướng đơn giản lại khiến đám trẻ bán thú nhân kia không ngừng nuốt nước bọt. Nhưng không một ai dám lên tiếng xin, thậm chí ánh mắt của họ cũng không dám dừng lại trên miếng thịt quá ba giây.
Họ đang kính sợ cô.
Nhóm bán thú nhân có lương thực riêng của họ. Sau khi ăn lót dạ xong, cả nhóm bắt đầu giải phẫu bầy Hôi Ma Lang. Quan Nhất Hạc phát hiện lời của thôn trưởng nói không sai chút nào. Từng người một đều ra tay rất nhanh lẹ, trong đó có một bán thú nhân có cấp độ kỹ năng giải phẫu ít nhất cũng phải là cấp ba. Kỹ năng sinh tồn chỉ có mười cấp và lên cấp rất chậm, nên cấp ba đã được xem là rất thành thạo.
Vị bán thú nhân lớn tuổi là thôn trưởng, tên là Lợi. Tuy đã già nhưng sức khỏe vẫn còn tốt và biết một vài thuật trị liệu đơn giản, nên vết thương của những người khác không phải là vấn đề lớn. Cậu trai bị cô cứu khỏi móng vuốt Sói Vương tên là Nogan. Dù bị thương đầy mình nhưng cậu không hề rên rỉ một tiếng nào.
Quan Nhất Hạc khoanh tay, nhắm mắt ngồi nghỉ bên đống lửa, không để tâm đến cảnh tượng nhóm bán thú nhân đang hừng hực khí thế giải phẫu bầy Hôi Ma Lang. Ngược lại, chính những bán thú nhân đó sau khi phát hiện Quan Nhất Hạc đang nghỉ ngơi thì đều chủ động nhẹ tay nhẹ chân hơn. Từng người một đều giải phẫu vô cùng cẩn thận, chỉ sợ làm hao tổn vật phẩm.