Thập Niên 90: Nữ Cảnh Sát Trẻ Hương Giang Thừa Kế Đứa Trẻ Hào Môn
undefined27-02-2026 23:19:24
Cô ấy và Hà Gia Nhi là bạn cùng phòng, chỉ có điều vì bản thân hướng nội, không giỏi giao tiếp với người khác, hai người luôn giữ khoảng cách lịch sự.
"Hẹn hò? Chưa từng nghe nói."
"Gia Nhi cô ấy... Ngay cả xem phim tình cảm cũng phải ghi chú phân tích cấu trúc cốt truyện, khó mà tưởng tượng cô ấy cũng liên quan đến chủ đề yêu đương."
"À phải rồi." Chúc Tình đặt tấm ảnh kỷ niệm đã ố vàng lên bàn làm việc.
Trong ảnh, nữ sinh viên đại học tràn đầy sức sống mặc áo sơ mi trắng tinh, cài một chiếc bút máy trên túi áo trước ngực, đối diện với ống kính, khóe môi nở một nụ cười tươi tắn.
Cha của Hà Gia Nhi nói, làm ở hộp đêm kiếm tiền quá nhanh, con gái không thể từ chối sự cám dỗ của túi xách hàng hiệu. Trần Triều Thanh thì viết trong di thư, cô ấy nhận rất nhiều quà, ngày càng tham lam, ép anh ta cho một danh phận.
Tuy nhiên, lúc này, Chung Như Quân đỏ hoe mắt nói...
"Ước mơ của cô ấy là trở thành một phóng viên chiến trường, để cả thế giới lắng nghe tiếng nói của những người yếu thế."
Chúc Tình chỉ vào một bóng người ở góc ảnh: "Cô có quen người này không?"
"Giáo sư Trình?"
"Ông ấy đã qua đời vì bệnh tật cách đây ba năm rồi, trước khi lâm chung vẫn nhờ người hỏi thăm tin tức về con gái, rất đáng thương..."
Những mảnh ký ức ghép lại hoàn chỉnh, cuối cùng Chúc Tình cũng hiểu tại sao lại cảm thấy bóng dáng này quen thuộc.
Người này là Trình Triệu Khiêm, con rể lớn của nhà họ Thịnh, từng xuất hiện trong bức ảnh chụp cả gia đình khi biệt thự Bán Sơn hoàn thành.
Bác Lâm quản lý khu dân cư lại đồn thổi sai sự thật.
Giáo sư Trình đã qua đời, sao có thể cùng Thịnh Bội Dung chuyển đến Thạch Áo?
"Hà Gia Nhi và giáo sư Trình có mối liên hệ nào không?"
"Giáo sư Trình không phải là giảng viên của trường chúng tôi, nhưng từng đến mở buổi nói chuyện chuyên đề. Mối liên hệ với Gia Nhi? Chắc là không có đâu."...
Lúc Chúc Tình một lần nữa đến nhà họ Thịnh, trời đã nhá nhem tối.
Quản gia Thôi: "Madam, có phải vụ án còn có chi tiết nào cần bổ sung không..."
"Không phải." Chúc Tình không đổi sắc mặt nói: "Đồ chơi của tiểu thiếu gia nhà các người để quên ở chỗ tôi."
Vài phút sau, Chúc Tình xuất hiện ở cửa phòng trẻ em trên tầng ba, nhẹ nhàng gõ vào cánh cửa khép hờ.
Tiểu thiếu gia đang bày biện đồ chơi xếp hình trên thảm, thấy cô bước vào, cảnh giác nheo mắt.
"Có biết chị cả của cậu ở đâu không?"
Khuôn mặt của tiểu thiếu gia giống như bánh bao nhỏ, lúc ngạo mạn nhướng mày lên, thật giống bánh bao thịt hấp: "Cô không tra được sao?"
Hành tung của đại tiểu thư nhà họ Thịnh rất bí ẩn, địa chỉ đăng ký trong hồ sơ của cảnh sát đã thay đổi từ lâu.
Chúc Tình cố ý thở dài: "Quên mất cậu chỉ là một đứa trẻ, hỏi cũng bằng không."
"Ai nói thế, tôi biết!" Thịnh Phóng suýt chút nữa nổi khùng, lại học theo dáng vẻ người lớn khoanh tay sau lưng ra điều kiện: "Trừ khi cô dẫn tôi đi cùng."
Chúc Tình nhìn chằm chằm cậu bé hai giây, dứt khoát: "Đi."
Mắt Thịnh Phóng sáng lên, nhảy cẫng theo sau: "Xe của cô đỗ ở đâu?"
Chúc Tình: "..."
Tiểu thiếu gia: "?"
Cô! Không! Có! Xe!
*Sir: ngài, là một từ dùng để gọi tôn kính một người đàn ông, tương tự như "Mr."."Sir" thường được sử dụng trong các tình huống chính trị, quân sự, hoặc trong các tình huống cần tôn trọng và lịch sự đặc biệt.
*Madam: bà, cô, là một danh xưng trang trọng, được sử dụng rất nhiều trong các môi trường làm việc."Madam" được sử dụng trong trường hợp bạn không biết tên của đối phương. Nhưng bạn có thể xác định được đó là người có tuổi tác, địa vị và quyền hạn cao hơn mình.