Mặc kệ việc đó có phải chuyện nhỏ hay không, Hạ Tĩnh đã không muốn nghe anh nói nữa, cô quay lưng thu dọn cặp sách.
Động tác của cô rất nhanh, cô muốn rời đi trước Diệp Hàn Hi, nhưng khi cô quay đầu lại lần nữa, Diệp Hàn Hi đã rời khỏi lớp học.
Lúc này, trong lớp chỉ còn lại ba người, chính là Trình Nghi và hai người bạn thân mới kết bạn của cô ta.
Hạ Tĩnh vô tình lướt mắt qua, ánh mắt chạm phải Trình Nghi. Cô ta dẫn theo hai người bạn tiến đến và mỉm cười nói: "Chúc mừng Hạ Tĩnh, đã trở thành lớp phó học tập."
Hạ Tĩnh bình tĩnh đáp lại: "Cảm ơn. Làm ơn nhường đường, tôi phải về rồi."
Không ngờ, Trình Nghi quay sang nói với hai người bạn: "Các cậu đi trước đi, tôi sẽ cùng Hạ Tĩnh đến thăm các anh trai của tôi ở trường Nhất Trung."
Hạ Tĩnh lập tức cau mày.
Tuy nhiên, cô không nói gì, nhưng hai cô bạn kia lại nhìn cô với ánh mắt đầy địch ý: "Bọn tôi đi trước, đừng bắt nạt Tiểu Nghi nhé."
Hạ Tĩnh cảm thấy buồn cười và không muốn nói gì thêm.
Không hổ danh là tiểu thư thật, Trình Nghi đúng là nữ chính. Cô ta nhanh chóng chiếm được lòng tin của người khác và có người bảo vệ. Điều này không dễ làm, đặc biệt là khi hai người này trông có vẻ rất chân thành.
Rất nhanh, hai người bạn rời đi, Trình Nghi lại quay sang nhìn Hạ Tĩnh, nụ cười càng rạng rỡ hơn: "Đi thôi, Hạ Tĩnh, chúng ta cùng đến trường Nhất Trung. Lúc này họ chắc chưa tan học đâu."
Nếu không phải Hạ Tĩnh đã biết rõ bộ mặt thật của Trình Nghi, có lẽ cô cũng sẽ bị nụ cười trong sáng này làm động lòng. Cô liếc nhìn cô ta, không nói gì, và bước chân đi ra ngoài.
Kệ cô ta có ý đồ gì, cứ đứng ngoài mà quan sát diễn biến thôi.
Trình Nghi bị từ chối thẳng thừng nhưng không có chút bối rối gì, cô ta chậm rãi đi theo sau Hạ Tĩnh. Hai người cùng rời khỏi trường Ngân Cao.
Ngoài cổng trường, Hạ Ninh và Hạ Tùy đang đợi bên ngoài. Hai bóng dáng cao lớn và điển trai nổi bật giữa đám đông, thu hút sự chú ý của vô số cô gái trên đường. Có vài cô gái đứng không xa nhìn họ và xì xào bàn tán, phần lớn là bàn nhau có nên đến xin WeChat hay không.
Nhưng khi Trình Nghi vừa nhìn thấy hai người, cô ta lập tức vượt qua Hạ Tĩnh, lao vào lòng Hạ Ninh. Mấy cô gái kia thấy vậy liền thất vọng bỏ đi.
Hạ Tĩnh dừng lại cách họ hai bước, lạnh lùng quan sát Hạ Ninh hơi đỏ tai, đỡ lấy cô ta và nhẹ nhàng trách: "Tiểu Nghi, chú ý hình tượng."
Hạ Tùy thì không hài lòng, bĩu môi: "Tiểu Nghi, em thiên vị quá, chỉ ôm anh hai mà không ôm anh."
Trình Nghi lại lao vào lòng Hạ Tùy, anh liền ôm cô ta quay một vòng, ba người thân thiết như anh em ruột thịt.
Khoảng năm phút sau, Hạ Ninh và Hạ Tùy mới nhớ ra còn có Hạ Tĩnh, cả hai cùng ngước mắt nhìn về phía Hạ Tĩnh, chỉ thấy cô bình thản, không vui không buồn, như thể mọi chuyện không liên quan đến cô.
Không hiểu sao, cả hai đều cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Hạ Ninh khẽ mím môi, nụ cười dần biến mất, Hạ Tùy im lặng bỏ tay khỏi người Trình Nghi, giữ khoảng cách với cô ta.
Lúc này, Hạ Tĩnh mới tiến lên, bình tĩnh chào hỏi họ: "Về nhà thôi."
Nói xong, cô tự mình rời đi, hướng về phía trạm xe buýt.
Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
Hạ Ninh và Hạ Tùy nhìn theo bóng Hạ Tĩnh, trơ mắt nhìn cô đi xa, đuổi theo cũng không được mà không đuổi theo cũng không xong.
Gần đây có tin tức về việc nữ sinh bị bắt cóc lên xe tải, họ không thể để Hạ Tĩnh về một mình. Nhưng nếu đuổi theo, Trình Nghi sẽ bị bỏ lại, trong khi họ mới vừa gặp nhau không lâu...
Sau một hồi do dự, im lặng kéo dài, Hạ Ninh khó khăn lên tiếng: "Tiểu Nghi, xe của nhà họ Trình khi nào tới đón em? Anh sẽ để anh tư ở lại đợi cùng em."
Nghe vậy, Hạ Tùy lại không vui: "Hay là anh hai ở lại đi, Tiểu Nghi thân với anh hơn, để em đi theo em ấy."