Chương 45: Lớp phó học tập

Giả Thiên Kim Cũng Muốn Được Bảy Anh Em Đoàn Sủng

Ưu Tú Đích Chi Ma 29-04-2026 08:25:56

Trường Ngân Cao là một nơi đề cao công bằng và thực lực. Mặc dù Diệp Hàn Hi thường xuyên trốn học, lúc nào cũng như thể biến mất, nhưng anh vẫn giữ vị trí lớp phó học tập suốt hai năm, ngang hàng với các học sinh đứng đầu lớp khác. Nhưng hôm nay, vị trí lớp phó học tập cuối cùng đã thay đổi. Khi nghe tên mình được gọi, Hạ Tĩnh đứng dậy: "Cảm ơn thầy." Giáo viên chủ nhiệm thực sự quý mến cô, giọng nói dịu dàng: "Từ nay em sẽ chịu trách nhiệm thu bài tập của lớp." Hạ Tĩnh lại đáp: "Vâng ạ." Thầy chủ nhiệm gật đầu hài lòng rồi cho cô ngồi xuống. Vừa ngồi, Hạ Tĩnh đã bị Diệp Hàn Hi chọc nhẹ vào tay, cố ý trêu ghẹo: "Học sinh gương mẫu, tôi thường không làm bài tập. Cậu có muốn giám sát tôi không?" Hạ Tĩnh rút tay lại, lạnh lùng đáp: "Không nộp bài thì ghi lỗi thôi." Diệp Hàn Hi nhướng mày: "Vô tình vậy à?" Các lớp phó học tập ở Ngân Cao đều có một cuốn sổ trực nhật, trong đó ghi lại mọi vi phạm nội quy của học sinh. Những ai bị trừ nhiều điểm sẽ phải kiểm điểm trước toàn trường và nhận thông báo phê bình từ nhà trường. Trước đây, khi Diệp Hàn Hi còn là lớp phó học tập, dù trốn học nhiều cũng không ai quản lý được anh, và tất nhiên anh chẳng bao giờ ghi tên mình vào sổ. Cuốn sổ ấy hầu như bị bỏ quên trong ngăn kéo của thầy chủ nhiệm. Nhưng lần này, nó đã được lấy ra. Hết giờ học, thầy chủ nhiệm liền gọi Hạ Tĩnh lên lấy cuốn sổ trực nhật, bìa màu vàng và bên trong kẹp sẵn một cây bút. Hạ Tĩnh ôm cuốn sổ về lớp, ánh mắt đầy ngưỡng mộ đổ dồn về phía cô. Dễ dàng đoán được họ đang nghĩ gì, nếu có cuốn sổ đó, họ sẽ trừng phạt những ai dám làm phật ý mình. Tuy nhiên, Hạ Tĩnh không phải kiểu người trẻ con như vậy. Diệp Hàn Hi nhìn chằm chằm cuốn sổ trong tay cô, ánh mắt trượt dần lên khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tĩnh. Yết hầu anh khẽ nhấp nhô, rồi cười hỏi: "Hôn nhau có bị ghi lỗi không?" Hạ Tinh liếc anh: "Bên ngoài trường thì tùy cậu, còn trong trường tôi sẽ báo cáo lên phòng giáo vụ để thầy cô xử lý." Ngân Cao có nội quy nghiêm khắc về việc yêu sớm, là ý muốn của hội đồng quản trị và các bậc phụ huynh. Các học sinh ở đây đều có gia thế tốt nên cần bị quản lý nghiêm ngặt. Nếu thực sự thích nhau, chỉ cần sau kỳ thi đại học vẫn không thay lòng thì việc vào cùng một trường đại học không phải là vấn đề khó khăn. Diệp Hàn Hi bật cười, khẽ nói: "Được rồi, tôi nhớ rồi." Nhớ rồi nhưng không hề sợ bị phê bình. Suốt buổi học, lớp không xảy ra điều gì bất thường. Hạ Tĩnh điền ngày tháng vào trang đầu của sổ trực nhật, ghi một dấu "x" trong phần nội dung chính, sau đó bỏ vào cặp sách. Diệp Hàn Hi nhận một cuộc gọi, trả lời vài câu rồi quay lại nói với cô: "Xin lỗi, hôm nay tôi không thể đưa cậu về." Hạ Tĩnh vốn không định để anh đưa về, nhưng nghe giọng điệu khi anh nhận cuộc gọi, cô cảm thấy không ổn, nhíu mày hỏi: "Cậu đi đâu thế?" Diệp Hàn Hi khựng lại một chút, rồi nụ cười trên môi anh càng sâu hơn, đôi mắt nhìn cô đầy ý tứ, nửa thật nửa đùa: "Đi đánh nhau, cậu đi không?" Hạ Tĩnh lập tức tỏ vẻ lạnh lùng: "Diệp Hàn Hi, cho dù là đánh nhau ngoài trường cũng sẽ bị ghi lỗi đấy." Anh bật cười thành tiếng. Hạ Tĩnh ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt trêu chọc của anh, liền nhận ra mình đã bị lừa, tức giận trừng mắt nhìn anh. Diệp Hàn Hi vươn tay định xoa đầu cô, nhưng cô né tránh, thế là anh thuận tay chạm nhẹ vào mũi cô, giọng nói trầm thấp: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà."