Chương 39: Tuyệt Vọng

Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn

Cửu Cửu Nhất Lạp Túc 17-11-2025 00:21:22

Hứa Xảo Xảo cũng rất sợ bọn họ, vì vậy đã không kể chuyện đó với bất kỳ ai. Nhưng bọn họ lại không có ý định tha cho cô ấy! Mấy ngày sau đó, họ càng lấn tới, đánh đập cô ấy dã man hơn. Thậm chí chỉ đánh vào những chỗ không nhìn thấy được bên ngoài. Còn dùng đầu thuốc lá đang cháy dở châm vào bụng cô ấy! Cô ấy thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa. Họ đã đi quá giới hạn rồi! Vì vậy, một hôm sau khi bị bắt nạt, cô ấy quyết định về nhà kể cho ba mẹ nghe. Nhưng ba mẹ cô thậm chí không cho cô ấy cơ hội mở lời, chỉ than rằng đi làm cả ngày đã mệt chết đi được, bảo cô ấy đừng làm phiền họ. Những lời định nói cuối cùng lại nghẹn nơi cổ họng. Thế nên cô ấy chỉ còn biết đặt hy vọng vào giáo viên chủ nhiệm kiêm giáo viên dạy Toán của mình. Thầy giáo Toán là một người có trách nhiệm, vào giờ nghỉ trưa hôm đó, thầy đã gọi Nhu Nhu An và mấy người bạn của cô ta lên văn phòng, nghiêm khắc răn dạy từng người. Vài ngày sau đó, đúng là bọn họ yên lặng hơn, không còn chặn cô ấy sau giờ học nữa. Nhưng ai mà ngờ, đó chỉ là sự bình yên trước cơn bão mà thôi! Một ngày nọ sau giờ tan học, có một bạn học tới truyền lời, nói rằng thầy giáo Toán tìm cô ấy. Người bạn này bình thường với cô ấy cũng không thân, nhưng cũng chẳng có thù oán gì, nên cô ấy không mảy may nghi ngờ mà đi theo. Chỉ là, vừa bước vào phòng, cô ấy đã bị ai đó đập mạnh vào sau gáy. Ngay lập tức cô ấy ngất xỉu. Sau đó, cô ấy bị tiếng người nói chuyện làm tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra, cô ấy thấy xung quanh là một vòng các thầy cô và bạn học. Họ chỉ trỏ về phía cô ấy, bàn tán xôn xao. Đầu cô ấy còn hơi choáng, loáng thoáng nghe thấy những lời như "không biết xấu hổ","sao họ có thể làm ra chuyện như vậy". Cô ấy hoang mang quay đầu lại, phát hiện mình và thầy giáo Toán đều đang nằm dưới sàn văn phòng, quần áo xộc xệch. Nhìn thấy Nhu Nhu An và đám bạn đang đứng giữa đám người, cười cợt đắc ý, cô ấy biết cô ấy và thầy giáo đã bị gài bẫy. Cô ấy vội vàng giải thích rằng giữa cô ấy và thầy không có gì. Thầy giáo Toán cũng tỉnh lại giữa lúc đó, nói rằng bản thân không hiểu sao lại bị ngất. Cuối cùng, hiệu trưởng đích thân đứng ra dập chuyện này xuống. Ông ấy nói chuyện này có điều mờ ám, sẽ điều tra rõ ràng, yêu cầu các học sinh có mặt không được tiết lộ ra ngoài. Nhưng khi Nhu Nhu An còn ở đó, chuyện sao có thể giấu được? Thế nên, ngày hôm sau, cả trường đã rộ lên bàn tán xôn xao. Các bạn cùng lớp thậm chí còn đứng trước mặt Hứa Xảo Xảo chửi cô ấy không biết liêm sỉ, lẳng lơ. Từng câu từng chữ như những mũi dao găm đâm vào tim cô ấy. Khiến trái tim vốn đã rách nát của cô ấy hoàn toàn tan vỡ. Không chỉ vậy, bọn họ còn dùng bút màu viết đầy lên sách vở, vở ghi chép, cả bàn học của cô ấy những từ như "con đĩ","loại hư hỏng"... Chiều hôm đó, vợ của thầy giáo Toán cũng đến trường. Vừa vào lớp, bà ta cầm điện thoại có ảnh Hứa Xảo Xảo và thầy giáo nằm cạnh nhau rồi tìm đến cô ấy, chẳng nói chẳng rằng liền tát cô ấy mấy cái trời giáng, đến mức cô ấy choáng váng. Thầy giáo nghe tiếng động chạy đến, mới kéo được người phụ nữ đang mắng chửi dữ dội ra ngoài. Suốt buổi học tối hôm đó, Hứa Xảo Xảo sống trong ánh mắt soi mói và lời đàm tiếu của người khác. Sau giờ học, cô ấy ngồi lặng yên trong lớp. Cô ấy muốn đợi tất cả mọi người rời đi rồi mới về. Cô ấy thực sự không muốn lại phải nghe những lời lẽ cay độc, hay đối mặt với ánh mắt đầy khinh miệt của họ nữa. Nhưng không ngờ, chính điều này đã đẩy cô ấy xuống vực thẳm... Lúc trong lớp học trống không, bên ngoài cũng yên ắng lạ thường, cô ấy đeo cặp sách lên lưng. Cô ấy là học sinh bán trú, nhà cách trường không xa, nên mỗi lần tan học đều tự mình về nhà. Ba mẹ cô ấy rất bận, chưa từng đến đón cô ấy. Họ nói cô ấy lớn rồi, nên học cách tự lập. Cô ấy rời khỏi tòa nhà dạy học, chuẩn bị đi xuyên qua vườn hoa nhỏ để ra cổng trường. Nhưng bất ngờ, một đôi tay từ bên cạnh vươn ra, bịt chặt miệng cô ấy. Cô ấy kinh hoàng nhìn thấy Nhu Nhu An, cùng với hai nam sinh bên cạnh cô ta. Cô ấy muốn hỏi bọn họ rốt cuộc muốn làm gì. Nhưng còn chưa kịp nói ra lời, hai nam sinh đã lôi cô ấy vào khu rừng nhỏ phía sau tòa nhà dạy học. Khu rừng nhỏ này nằm cạnh sân vận động, bên trong có nhiều bàn ghế đá nhỏ. Ban ngày, nơi đây thường có học sinh tụ tập cười nói vui vẻ. Nhưng lúc này, nơi đây yên lặng đến đáng sợ. Cô ấy cố gắng vùng vẫy, nhưng bọn họ ghì cô rất chặt, còn bịt kín miệng cô ấy. Hai nam sinh đè cô xuống, thô bạo xé toạc quần áo cô ấy... Khoảng một tiếng sau, ba bóng người lần lượt chạy nhanh khỏi khu rừng. Trên mặt đất, một nữ sinh nằm đó như con búp bê rách nát, không mảnh vải che thân, tóc tai rối bời. Trên người cô ấy là vô số vết thương bị hành hạ dã man. Không biết bao lâu sau, cô ấy gượng dậy ngồi lên. Đôi mắt vô hồn, cả người tiều tụy như xác khô. Cô ấy chậm rãi nhặt từng mảnh đồng phục rơi vãi, mặc lên người từng cái một như cái máy, ánh mắt trống rỗng không đổi sắc. Cô ấy lấy điện thoại trong cặp, gọi cho mẹ. Điện thoại kêu rất lâu mới có người bắt máy. "Mẹ, con bị..." "Có chuyện gì về nhà rồi nói, mẹ đang rất bận, vậy nhé, mẹ cúp máy đây." Đầu dây bên kia lạnh lùng cúp máy. Ngay khoảnh khắc đó, trái tim Hứa Xảo Xảo hoàn toàn sụp đổ. Thì ra, trên thế gian này không có ai thật sự quan tâm cô ấy. Nếu đã như vậy, thì sống còn có ý nghĩa gì? Thế là cô ấy loạng choạng đứng dậy, lảo đảo đi về phía hồ cảnh quan bên kia sân vận động... Khi nghe Hứa Xảo Xảo kể lại toàn bộ sự việc, cư dân mạng ai nấy đều phẫn nộ, chỉ muốn xông qua màn hình để xé xác Nhu Nhu An. 【Má ơi! Bọn chúng còn là người nữa không? Là cầm thú thì đúng hơn!】 【Cả đời tôi ghét nhất là bạo lực học đường, mỗi lần thấy tin tức kiểu này là chỉ muốn chém chết bọn thủ ác!】 【Cùng là con gái sao lại đối xử độc ác với nhau như vậy?】 【Địa ngục trống rỗng, ma quỷ tràn ngập nhân gian!】 【Tôi vừa mới tìm lại hết mấy bản tin về vụ này, thật sự bản án xử quá nhẹ. Theo lý, trên người nạn nhân có quá nhiều vết thương, đáng ra phải có giám định tổn thương, hơn nữa còn bị... như thế, phải có báo cáo chứ, vậy mà không có chút tin tức nào. 】 【Có khi bị cảnh sát ém nhẹm rồi, chuyện thế này nếu truyền ra sẽ ảnh hưởng không tốt đến người chết. 】 【Còn mặt mũi mà nói sợ hả? Lúc hại người sao không biết sợ? Thật là độc ác không chịu nổi!】 Thấy bình luận toàn là mắng chửi mình, Nhu Nhu An run rẩy cả người, không dám phản bác một lời nào. Cô ta quỳ trước mặt Hứa Xảo Xảo, liên tục sám hối. "Xin lỗi, xin lỗi... là tôi sai rồi, tôi xin cậu đừng giết tôi, tôi còn trẻ lắm, tôi không muốn chết..." 【Con mẹ nó! Giờ mới sợ hả? Người khác không muốn chết thì ai quan tâm? Nếu không phải do cô làm ra chuyện đó, người ta đã có một tương lai tươi đẹp rồi!】 【Tôi thấy tâm lý con gái thời nay yếu quá, chuyện như vậy mà đi tự sát? Không quý trọng mạng sống gì cả. 】 【Đừng để tôi tát cho cậu một cái! Gọi là 'chuyện như vậy' hả? Mong cậu và cả nhà cậu đều gặp phải 'chuyện như vậy' luôn!】 【Thật ra, ba mẹ cô ta kia cũng có một phần trách nhiệm, nếu họ quan tâm cô ấy hơn, biết đâu cô ấy đã không nghĩ quẩn như vậy. 】 【Haizz... 】