Chương 22: Tô Tinh Tuấn Đáng Ăn Đòn

Livestream bói toán: Thời tổng, phu nhân đang giục ngài đi ly hôn

Cửu Cửu Nhất Lạp Túc 16-11-2025 23:48:06

Hai người quay lại nhìn theo tiếng gọi. Chỉ thấy bên đường, cạnh quán nướng, có một chiếc siêu xe màu bạc cực ngầu đang đậu. Một chàng trai điển trai bước xuống từ ghế lái. Dáng người cao ráo, đôi mắt sáng như sao. Cậu ta vừa cười vừa bước về phía hai người, lúm đồng tiền trên má hiện rõ. Tất nhiên, điểm thu hút nhất chính là mái tóc đỏ rực như nổ tung của cậu ta. Tô Thanh liếc cậu một cái, lạnh giọng: "Có biết phép tắc không? Gọi chị!" Tô Tinh Tuấn chớp mắt tinh quái: "Vâng, Tô Thanh." Tô Thanh: "..." "Bốp!" Cô ấy vung tay vỗ mạnh lên vai Tô Tinh Tuấn. "Á đù! Đồ con gái bạo lực, cẩn thận ế cả đời đấy!" Tô Tinh Tuấn rụt vai lại, đau điếng. Đúng là đau muốn chết! Tô Thanh túm lấy tóc cậu ta, kéo mạnh xuống: "Còn nói thêm câu nào nữa thì thử xem!" "Á á á! Chị, chị ơi, chị tốt bụng của em, tha cho em đi, tóc em sắp bị chị nhổ sạch rồi!" Tô Tinh Tuấn lập tức khổ sở cầu xin tha mạng. Lúc này Tô Thanh mới chịu buông tay, rồi đầy vẻ ghét bỏ nhìn chằm chằm mái tóc cậu ta. "Khi nào thì em mới nhuộm lại cái đầu chó này về màu bình thường hả? Nhìn như trẻ hư bị đuổi học." "Đây là kiểu tóc và màu tóc đang hot nhất hiện nay đó!" Cái gì mà đầu chó? Cái gì mà trẻ hư? Chị gái đúng là chẳng có tí gu thẩm mỹ nào! Đàn ông tính cách như đàn bà! Hai mươi tư tuổi rồi mà còn chưa từng yêu đương lấy một lần! Đúng là lãng phí nhan sắc trời cho, cũng phí luôn gen tốt nhà mình! May mà Tô Thanh không biết trong đầu Tô Tinh Tuấn đang nghĩ gì, nếu không chắc chắn phải cho cậu ta một trận hoạt huyết dưỡng gân. "Ngại quá, đây là em trai thứ năm nhà tôi, cô đừng để ý. Mình ăn tiếp đi." Tô Thanh cười, giới thiệu với Thẩm Sơ Cẩn, rồi tiện tay nhét cho Tô Tinh Tuấn một nắm xiên nướng. Phẩy tay, cực kỳ chán ghét: "Cầm rồi cút đi." "Em không đi đâu." Tô Tinh Tuấn ngồi phịch xuống bên cạnh Thẩm Sơ Cẩn, vẫy tay gọi ông chủ quán: "Chủ quán, ở đây cho thêm mười xiên thịt bò nướng, mười xiên thịt cừu, một con cá nướng..." Cậu ta gọi món không chút khách sáo. Gọi xong, cậu ta mới quay sang cười toe với Thẩm Sơ Cẩn. "Chào cô, tôi tên là Tô Tinh Tuấn. Cô tên gì? Là bạn của chị tôi à? Sao tôi thấy cô trông quen thế nhỉ?" "Em đủ rồi đấy, nghiêm túc chút!" Ánh mắt Tô Thanh đầy cảnh cáo. Cái thằng em này, mỗi lần gặp là muốn xử lý một trận. Thẩm Sơ Cẩn quan sát Tô Tinh Tuấn một lượt, giọng nhàn nhạt: "Dạo này buổi tối tốt nhất cậu đừng ra ngoài." Tô Tinh Tuấn ngơ ngác: "Vì sao?" "Trên đỉnh đầu cậu có khí đen quấn quanh, là điềm cực xấu." "Cô biết xem bói à?" "Ừ." "Phì-" Tô Tinh Tuấn không nhịn được, bật cười thành tiếng. "Ha ha ha ha, có phải chị tôi hối lộ cô rồi bảo cô giả thần giả quỷ dọa tôi không?" Muốn ép cậu ta ngoan ngoãn ở nhà thì cũng đâu cần dùng chiêu này chứ. Quá... trẻ con! Bây giờ còn ai tin mấy thứ đó nữa? Trẻ ba tuổi còn chẳng bị lừa đâu ấy! Thấy Tô Thanh chuẩn bị tát thêm cái nữa, Tô Tinh Tuấn lanh lẹ cúi đầu tránh né. "He he, hụt rồi." Cậu ta vô cùng đáng đánh, còn chớp mắt đầy tinh quái. Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên. Nét cười trên mặt Tô Tinh Tuấn còn chưa tan hết, cậu ta đã vui vẻ nhấc máy. "Alo, tìm tôi có chuyện gì?" "Ok, đợi chút, tôi tới ngay." Cậu ta vừa cầm điện thoại, vừa chộp lấy một xiên nướng trên bàn, làm mặt xấu với Tô Thanh rồi nhanh như chớp chạy biến. Tô Thanh trừng mắt lườm cậu ta một cái, đầy bất mãn. Mãi đến khi chiếc xe thể thao màu bạc phóng vút đi, cô ấy mới thu lại ánh nhìn. "Thằng nhóc thối này chắc chắn lại tụ tập với đám bạn lêu lổng của nó rồi." Cô ấy nói với vẻ bất đắc dĩ. Ngay sau đó như sực nhớ ra điều gì, cô ấy lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Thẩm Sơ Cẩn. "Tiểu Cẩn, cô nói em trai tôi mấy ngày tới sẽ gặp rắc rối lớn, là thật sao?" Vì cả hai vụ án của Triệu Đan và Phùng Kế Khôn đều có liên quan đến Thẩm Sơ Cẩn nên Tô Thanh cũng đã tìm hiểu qua cô. Biết rằng mấy hôm nay cô đang livestream xem bói trên nền tảng livestream Lục La. Tuy chỉ xem được vài đoạn do dân mạng quay lại, nhưng cũng đủ để Tô Thanh nhận ra Thẩm Sơ Cẩn thực sự có bản lĩnh. Thẩm Sơ Cẩn gật đầu, tiện tay rút ra một lá bùa màu vàng. "Cô đưa cái này cho cậu ấy, bảo cậu ấy luôn mang theo bên người, ít nhất có thể giữ mạng." Coi như là cái giá cho việc Tô Thanh mời cô ăn và đưa cô về nhà. Giữ mạng? Nghiêm trọng vậy sao? Tô Thanh nghiêm túc nhận lấy lá bùa. Chiều hôm sau. Tại nhà họ Thời. "Bà ơi!" Thời Hiểu Phi vừa về đến nhà đã nhào vào ôm chầm lấy bà nội Mạc. Bà nội Mạc vui vẻ vỗ nhẹ lên lưng cô ấy. "Sao về sớm mà không báo bà một tiếng?" "Cháu muốn tạo bất ngờ cho bà mà." Thời Hiểu Phi làm nũng. Sau đó, đôi mắt lấp lánh của cô xoay chuyển nhanh chóng. "Đúng rồi bà ơi, anh cháu thực sự kết hôn rồi ạ?" "Tất nhiên là thật, chuyện kết hôn có thể giả sao?" Bà nôi Mạc đầy tự hào. Cháu dâu nhà bà là người ngàn người chọn một đấy nhé! May mà bà ra tay nhanh, nếu để người khác cướp trước thì tiếc đứt ruột! "Thế chị dâu cháu đang ở nhà anh cháu hay ở bên nhà cũ vậy ạ?" "Con bé không ở đâu cả, giờ đang thuê một căn phòng trọ bên ngoài." Nhắc đến chuyện này, bà nội Mạc lại thấy hơi bất lực. Thằng cháu trai không biết điều kia, người vợ xinh đẹp giỏi giang như thế đã đưa đến tận cửa rồi, mà còn không chịu mang người về nhà! Sau này có mà hối hận khóc cũng không kịp! Ban đầu bà muốn bảo Cẩn Nhi dọn về ở nhà cũ, nhưng Cẩn Nhi từ chối, nói là đã có chỗ ở rồi. Chứ bà không biết chắc? Một căn phòng trọ nhỏ xíu như thế, sống sao mà thoải mái được? "Bà ơi, chị dâu ở đâu vậy ạ?" Thời Hiểu Phi chớp chớp mắt. "Cháu định làm gì?" Bà nội Mạc nhìn thấu tâm can cô ấy ngay lập tức,"Đừng có mà bày trò. Bà sống cả đời nhìn người không sai bao giờ. Chị dâu cháu là người phù hợp nhất với anh cháu. Đừng có gây chuyện." "Ôi trời, cháu chỉ muốn gặp chị ấy một chút thôi mà." Thời Hiểu Phi lắc lắc tay bà, làm nũng, rồi giơ tay thề,"Bà yên tâm, cháu hứa sẽ không gây chuyện đâu!" Nhưng nếu đối phương là kẻ đạo đức giả, lừa gạt bà thì... chưa biết thế nào nhé. Bà nội Mạc nhìn cô ấy một lúc, thấy cô ấy cười tươi rói mới gật đầu đồng ý. "Đi gặp cũng được, dù sao cũng là chị dâu cháu. Nhưng nhớ phải thu lại cái tính kiêu ngạo thường ngày đi, cư xử đàng hoàng với chị dâu, nghe chưa?" "Dạ dạ, cháu biết rồi." Thời Hiểu Phi ngoan ngoãn đáp lời. Nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán: nếu người phụ nữ mà anh trai cưới là kẻ hai mặt, chỉ muốn moi tiền nhà họ Thời, thì cô ấy nhất định sẽ tìm cách đuổi cô đi. "À đúng rồi, bà đã mua cho chị dâu cháu một căn nhà. Đây là chìa khóa và sổ đỏ, cháu tiện thể mang qua giúp bà." "Wow, bà thương chị dâu thật đấy." Thời Hiểu Phi nói giọng ghen tỵ. Điều đó càng khiến cô ấy chắc chắn người phụ nữ kia đến với anh cô ấy chỉ vì tiền. Ấn tượng đầu tiên về chị dâu tương lai... không tốt chút nào. Cô ấy theo địa chỉ mà bà nội Mạc cho, bắt xe đến một khu dân cư cũ kỹ.